Vạn Nhân Mê Công Lược: Tiểu Bạch Hoa Nghịch Thiên Cải Mệnh

Thế giới 2 - Chương 55: Vị Tổng tài bá đạo và cô nhân viên "vô hình” (25)

Trước Sau

break

Trong cửa hàng trang sức, các nhân viên đều đánh hơi được mùi vị "bát quái" nồng nặc, nhưng không ai dám liếc mắt nhìn nhiều, chỉ cúi đầu cung kính làm việc của mình.

Người đứng cạnh Tần phu nhân là em họ của Tần Quân Xuyên – Tần Ngọc Phù. Sau khi cô ta lên tiếng, Tần phu nhân vẫn giữ thái độ thờ ơ lạnh nhạt, để mặc nhân viên đeo nhẫn cho mình, dường như không hề nghe thấy những lời khiêu khích của cháu gái. 

Rõ ràng, người nhà họ Tần đã biết chuyện của Mộ Chu và Tần Quân Xuyên nên mới cố tình ra mặt chèn ép.

Thấy Mộ Chu dừng bước nhìn mình, Tần Ngọc Phù khẽ hất cằm, vẻ mặt đắc ý: "Tôi là em gái của Tần Quân Xuyên. Những gì tôi vừa nói, chắc cô đủ thông minh để hiểu chứ?"

"Em gái của Tần tổng?"

Mạt Mạt kinh ngạc che miệng, rồi lại nhìn sang người phụ nữ sang trọng bên cạnh.

 Chẳng lẽ... đây là phu nhân chủ tịch, mẹ của Tần tổng? Nghĩ đến việc mình vừa suýt đắc tội với người nhà sếp lớn, Mạt Mạt không khỏi rùng mình, thầm cảm ơn Mộ Chu đã kịp thời giữ mình lại. 

Dù chưa hiểu hết thâm ý trong lời nói của Tần Ngọc Phù, nhưng sự ác ý trong giọng điệu đó thì không thể nhầm lẫn. Mạt Mạt định kéo tay Mộ Chu rời đi ngay lập tức.

Nhưng vừa xoay người, cô ấy đã sững sờ trước một bóng hình quen thuộc.

"Tần tổng!"

Mạt Mạt không nhịn được thốt lên kinh ngạc. 

Hết người nhà khó nhằn lại đến vị sếp mặt lạnh đang sầm sì tiến tới, cô ấy thầm than hôm nay ra cửa chắc chắn là chưa xem ngày. 

Thấy Mộ Chu im lặng, Mạt Mạt chỉ tưởng bạn mình đang sợ đến phát khiếp. 

Cô ấy định lên tiếng giải thích để tránh Tần tổng hiểu lầm, nhưng chưa kịp mở lời thì Tần Quân Xuyên đã lạnh lùng lên tiếng:

"Tần Ngọc Phù, ai cho phép cô ở bên ngoài dùng danh nghĩa của tôi để làm càn như vậy?"

Ánh mắt anh băng giá, giọng nói lộ rõ vẻ u ám đầy nguy hiểm. Tần Ngọc Phù rõ ràng là chột dạ, giọng run rẩy: "Anh..."

 Nhưng anh lại bồi thêm một câu chấn động: "Huống hồ, cô ấy còn là chị dâu tương lai của cô."

Lần này, không chỉ Tần Ngọc Phù sốc đến mức á khẩu, mà Tần phu nhân cũng phải bật dậy khỏi ghế.

 Tần Quân Xuyên mặt không đổi sắc, tiến tới nắm lấy tay Mộ Chu. 

Khi nhận thấy cô có ý định rụt tay lại, anh mạnh mẽ luồn những ngón tay vào kẽ tay cô, mười ngón tay đan chặt không rời.

Anh hơi cúi người, hạ thấp tông giọng đầy dịu dàng với Mộ Chu: "Bị dọa rồi sao?"

Mộ Chu chậm rãi lắc đầu. 

Tần Quân Xuyên xót xa bóp nhẹ lòng bàn tay cô, rồi ngước mắt nhìn Tần Ngọc Phù: "Xin lỗi đi."

Tần Ngọc Phù nghiến răng căm tức nhìn Mộ Chu, lòng đầy uất ức. 

Nhưng nhìn thấy vẻ mặt lạnh thấu xương của Tần Quân Xuyên, cô ta đành hậm hực lí nhí: "Xin lỗi."

 Nói xong, cô ta lập tức nép sau lưng Tần phu nhân, hy vọng người thím này sẽ ra mặt cho mình.

Tần phu nhân vốn quá hiểu tính khí con trai, bà ta nén lại sự bất mãn, nở một nụ cười xã giao nhạt nhòa:

"Quân Xuyên, con không định giới thiệu một chút sao?"

Sau khi Tần Quân Xuyên giới thiệu ngắn gọn đôi bên, Tần phu nhân liếc nhìn cô cháu gái đang ấm ức, rồi nói với Mộ Chu:

"Ngọc Phù còn nhỏ tuổi, từ bé đã được trong nhà nuông chiều nên tính tình có chút thẳng thắn, hy vọng Mộ tiểu thư đừng để bụng."

Bà ta muốn dùng chiêu "bốn lạng đẩy ngàn cân" để lấp liếm sự việc, ép Mộ Chu phải nói câu "không sao đâu".

 Nhưng Tần Quân Xuyên rõ ràng không để bà ta toại nguyện.

"Làm sai chuyện, xúc phạm người khác thì xin lỗi là lẽ đương nhiên. Còn việc có tha thứ hay không là quyền của đối phương, không nên cưỡng cầu." Anh nhìn Tần Ngọc Phù bằng ánh mắt sắc lẹm, "Vả lại cô ta cũng chẳng còn nhỏ nhắn gì. Cứ chiều chuộng quá mức sớm muộn gì cũng gây họa, Tần Chỉ Tường kém cô ta một tuổi mà còn thông tuệ và biết chừng mực hơn nhiều."

Nghe thấy cái tên Tần Chỉ Tường, sắc mặt Tần Ngọc Phù lập tức trở nên cực kỳ khó coi. 

Tần Quân Xuyên rõ ràng biết điểm yếu của cô ta nằm ở đâu. Hai chị em họ vốn sàn sàn tuổi nhau, luôn bị người lớn đem ra so sánh nên từ nhỏ đã luôn muốn lấn lướt đối phương.

 Lời nói này của anh chẳng khác nào sát muối vào tim cô ta.

Tần phu nhân dù bất mãn với lời nói của con trai nhưng bà ta đủ thông minh để biết lúc này không nên tranh cãi, bèn khéo léo đổi chủ đề:

"Khi nào rảnh, hãy đưa Mộ tiểu thư về nhà dùng bữa cơm."

Bà ta biết rõ bà nội họ Tần – người cưng chiều Tần Quân Xuyên nhất – chắc chắn sẽ không đời nào chấp nhận một cô bạn gái bình thường như thế này.

 Tần phu nhân không muốn đóng vai ác để bị con trai ghi hận, vậy thì cứ để bà nội ra mặt là tốt nhất.

Tần Quân Xuyên không đồng ý cũng chẳng từ chối. 

Mục đích gặp mặt Mộ Chu đã đạt được, Tần phu nhân cũng không còn tâm trí mua sắm, bà ta cùng Tần Ngọc Phù nhanh chóng rời đi.

 Mạt Mạt, người đứng bên cạnh nãy giờ gần như đã hóa đá, rốt cuộc mới tìm thấy chút sức lực để thốt lên:

"Mộ Chu, cậu... cậu và Tần tổng, hai người..."

Cô bạn đờ đẫn nhìn hai người, kinh ngạc đến mức không thốt nên lời.

 Mộ Chu biết không thể giấu thêm được nữa, đành thừa nhận:

"Xin lỗi Mạt Mạt, lâu nay mình đã giấu cậu."

"Không cần xin lỗi, mình chỉ là... hơi bị sốc thôi."

Không phải hơi, mà là cực kỳ sốc! 

Mộ Chu và Tần tổng đang yêu nhau? Hai con người dường như thuộc về hai thế giới hoàn toàn khác biệt lại có mối quan hệ thân mật thế này. Đây quả là bí mật động trời mà cô ấy tình cờ chứng kiến.

Mộ Chu ngượng ngùng thoát khỏi tay Tần Quân Xuyên, vòng tay qua khoác vai Mạt Mạt:

"Để đền bù vì đã giấu cậu, mình mời cậu đi ăn nhé."

Tần Quân Xuyên tự nhiên tiếp lời: "Phải, chúng tôi mời cô ăn cơm." 

Với tư cách bạn trai, anh thấy mình có nghĩa vụ chiêu đãi bạn thân của cô. 

Nhưng Mộ Chu lại tỏ vẻ khó xử: "Anh đừng đi thì hơn, có anh ở đó chắc chắn bọn em ăn không ngon đâu."

Mạt Mạt lén lút gật đầu đồng tình, nhưng ngay khi chạm phải ánh mắt "cảnh cáo" của Tần tổng, cô ấy lại cứng đờ cả cổ.

 Bị Mộ Chu hắt hủi, Tần Quân Xuyên có chút bực bội nhưng cũng chẳng làm gì được. 

Anh nhìn vào cửa hàng trang sức sau lưng: "Đã chọn được mẫu nào ưng ý chưa?" 

Thấy Mộ Chu định lắc đầu, anh thấp giọng dỗ dành: "Cho tôi một cơ hội để chuộc lỗi, được không?"

Anh nhìn sang Mạt Mạt, cô bạn lập tức hiểu ý, gật đầu lia lịa: "Mộ Chu thích cái lắc tay kia lắm, định mua rồi nhưng mà..." Lời nói lửng lơ nhưng Tần Quân Xuyên thừa hiểu chuyện gì đã xảy ra. 

Ánh mắt anh thoáng qua một tia lạnh lẽo rồi biến mất ngay lập tức. 

Nhân viên cửa hàng lúc nãy rất nhanh trí đã mang bộ trang sức họ vừa thử ra một lần nữa. 

Mộ Chu đành phải cùng họ quay lại trong tiệm.

 Trong khi Mạt Mạt đang hăng hái thử đồ, Tần Quân Xuyên nắm lấy tay Mộ Chu, một lần nữa xin lỗi về chuyện vừa rồi.

"Chuyện gia đình tôi sẽ giải quyết êm đẹp, những chuyện như hôm nay sẽ không xảy ra nữa."

Mộ Chu ngẩn người nhìn anh, ánh mắt sâu thẳm khiến anh càng thêm bồn chồn. 

Liệu cô có vì chuyện này mà chùn bước không?

 Cô vốn dĩ nhát gan và sợ phiền phức, biết thái độ của gia đình anh như vậy, chắc chắn cô sẽ thấy lo sợ. 

Anh thầm trách mình đã không chuẩn bị kỹ lưỡng hơn. 

Anh siết chặt tay cô, thầm nhủ dù cô có nói gì, anh cũng sẽ không buông tay. 

Tuyệt đối không có chuyện chia tay!

Thế nhưng, sau một lát im lặng, Mộ Chu bỗng mỉm cười, đôi mắt cong cong đầy ý vị:

"Được."

Tần Quân Xuyên đang căng như dây đàn, định lên tiếng phản bác nếu cô đòi chia tay, thì bỗng nhận ra cô vừa nói gì.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương