Vạn Nhân Mê Công Lược: Tiểu Bạch Hoa Nghịch Thiên Cải Mệnh

Thế giới 2 - Chương 50: Vị Tổng tài bá đạo và cô nhân viên "vô hình” (20)

Trước Sau

break

Đôi mắt đen thẳm của Tần Quân Xuyên khóa chặt lấy đôi môi đỏ mọng trước mặt. Ánh mắt ấy giống như một con dã thú đang rình rập con mồi, sẵn sàng vồ tới bất cứ lúc nào. 

Chỉ cần đôi môi ấy không thốt ra được câu trả lời khiến anh vừa ý, anh sẽ lập tức nuốt chửng lấy cô.

Mộ Chu không dám đối diện trực tiếp, vì thế cô đã bỏ lỡ tia nhìn đầy nguy hiểm của anh. 

Cô nuốt trôi quả nho, cân nhắc tìm lời giải thích:

"Tuy là có thể mang theo người thân, nhưng thực ra em và các bạn học cũng không thân thiết lắm, không nhất thiết phải để họ biết chuyện riêng tư của chúng ta đâu. Hơn nữa..."

Chưa đợi cô nói hết câu, Tần Quân Xuyên đã nâng cằm cô lên, cúi người lấp kín đôi môi ấy. 

Lần này khác hẳn mọi khi, nụ hôn của anh vô cùng kịch liệt, gần như là cắn xé cánh môi mềm mại. 

Dư vị ngọt ngào của nước nho còn sót lại trong miệng như một liều chất kích thích, anh không bỏ sót một chút nào mà nuốt trọn lấy, khiến nụ hôn càng thêm nồng nàn, triền miên.

Mộ Chu cảm nhận được bàn tay anh đang đỡ sau gáy mình, giây tiếp theo, cô bị anh ép ngã ngửa ra ghế sofa. 

Thân hình cường tráng của người đàn ông áp sát lên trên, một tay chống bên tai, tay kia mơn trớn gò má cô:

"Thật sự không muốn mang tôi theo?"

"Em nỡ để tôi ở nhà một mình sao?"

Cứ mỗi câu hỏi, anh lại đặt một nụ hôn lên mặt cô. 

Từ khóe mắt đến chóp mũi, rồi lại dừng lại ở bờ môi. 

Dù không nhận được câu trả lời, anh vẫn làm không biết mệt.

Chiếc kính của Mộ Chu đã bị anh tháo ra đặt sang một bên, nhưng kính của anh vẫn còn trên sống mũi. 

Cảm giác lạnh lẽo của gọng kính kim loại khiến tim Mộ Chu run lên từng đợt. 

Cô giơ tay, nhẹ nhàng gỡ kính của anh xuống. 

Ánh mắt Tần Quân Xuyên giờ đây không còn gì che đậy, thẳng thắn nhìn xoáy vào cô.

 Đôi mắt tràn ngập dục vọng và tình ý ấy khiến hơi thở Mộ Chu đình trệ.

Giây tiếp theo, như thể bị mê hoặc, cô chậm rãi ngẩng cằm, chủ động hôn lên môi anh. 

Để rồi sau đó, anh lại cuồng nhiệt hôn đáp trả...

Hôm nay là cuối tuần, Mộ Chu ngủ một mạch đến tận chiều mới thức dậy sửa soạn. 

Tối nay có buổi họp lớp tại khách sạn nghỉ dưỡng Hoàng Nguyên. 

Chẳng mấy chốc, tiếng gõ cửa đã vang lên.

Là Tần Quân Xuyên. 

Đêm qua, dưới sự bám riết không buông, cộng thêm sự cường thế và cả những chiêu trò "quyến rũ" có chủ đích của anh, Mộ Chu cuối cùng cũng chỉ đồng ý để anh đưa đón mình đến buổi họp lớp. 

Tần Quân Xuyên đành phải miễn cưỡng chấp nhận.

Anh mang đến rất nhiều đồ ăn vặt. 

Mộ Chu vừa ăn một chút để lót dạ, vừa nghe anh nói:

"Đều là đặc sản của thành phố lân cận đấy. Nếu em thích, lần sau chúng ta cùng đi chơi vài ngày."

Sức quan sát của Tần Quân Xuyên rất nhạy bén. 

Chỉ cần Mộ Chu bày tỏ sự quan tâm đến bất cứ điều gì dù là nhỏ nhất, anh sẽ lập tức phát hiện và dâng đến trước mặt cô, khiến cô không thể không từng chút một chìm đắm vào sự nuông chiều này.

Buổi tối, chiếc xe dừng lại trước cổng khách sạn Hoàng Nguyên. 

Mộ Chu vốn không muốn Tần Quân Xuyên xuống xe vì sợ có người quen nhận ra anh, nhưng anh lại nhướng mày nói: "Hôm nay tôi cũng có buổi xã giao ở đây."

Thế là Mộ Chu đành phải xuống xe cùng anh.

 Nhưng vừa vào đến đại sảnh, cô đã vội vàng thoát khỏi bàn tay anh, nhanh chóng để lại một câu: "Khi nào kết thúc em sẽ liên hệ với anh" rồi chạy biến về phía phòng bao.

 Tần Quân Xuyên nhìn bóng lưng chạy trốn của cô, khóe môi khẽ cong lên.

Trong phòng bao, Khúc Bái Tịch hiếm khi đến sớm như vậy.

 Cô ta ngồi đó giữa vòng vây của đám bạn cũ, dáng vẻ bình thản và ưu nhã.

 Thỉnh thoảng, ánh mắt cô ta lại liếc về phía cửa.

Mộ Chu chắc không đến mức không dám đến đấy chứ? 

Cô ta đã chuẩn bị sẵn một "món quà" cho cô rồi. Đang mải suy nghĩ thì phục vụ mở cửa, dáng hình Mộ Chu xuất hiện. 

Đôi mắt cô sáng trong, khiến vẻ mỉa mai hiện rõ trong mắt Khúc Bái Tịch.

Mọi người có mặt ở đó, trừ Khúc Bái Tịch ra, khi nhìn thấy Mộ Chu đều ngẩn người ra một lúc. 

Cho đến khi một bạn nữ ngập ngừng lên tiếng:

"...Mộ Chu? Cậu là Mộ Chu sao?"

"Là mình, đã lâu không gặp."

Cả phòng ồ lên kinh ngạc. 

Hình ảnh Mộ Chu trước đây quá đỗi cũ kỹ và mờ nhạt, gương mặt gần như bị che khuất bởi lớp tóc mái dày và cặp kính nặng nề, khiến diện mạo hiện tại của cô gây chấn động cực lớn.

Sau vài câu chào hỏi, Mộ Chu ngồi xuống. 

Khúc Bái Tịch rốt cuộc cũng mở lời, chủ động dẫn dắt câu chuyện sang vấn đề công việc:

"Các cậu không biết đâu, Mộ Chu hiện đang làm ở tập đoàn Phong Dương đấy. Tuy chỉ là bộ phận hậu cần thôi, nhưng cũng rất giỏi rồi."

Phần lớn bạn học đều lịch sự khen ngợi vài câu, nhưng cũng có người lộ vẻ khinh thường. 

Một nam sinh từng nộp đơn vào Phong Dương nhưng bị loại đã mỉa mai:

"Nói cho sang là bộ phận hậu cần, chứ nói huỵch tẹt ra là cái bộ phận chạy vặt. Theo tôi, vào mấy chỗ đó thà không vào còn hơn, tìm một công ty nhỏ mà phấn đấu còn có giá trị hơn nhiều."

Có người phụ họa, nhưng cũng có người vạch trần hắn ta:

"Thôi đi, ông đúng là ăn không được nho thì chê nho xanh. Phúc lợi ở bộ phận hậu cần của Phong Dương còn tốt hơn nhiều bộ phận nòng cốt của các công ty khác đấy, ông muốn vào mà còn chẳng được kia kìa."

Bị đâm trúng tim đen, gã nam sinh thẹn quá hóa giận, lầm bầm vài câu rồi quay đi nốc cạn ly rượu. 

Mộ Chu mỉm cười gật đầu cảm ơn cô bạn vừa giúp mình nói đỡ. 

Cô bạn ấy nói nhỏ với cô:

"Đừng chấp hắn, sau khi tốt nghiệp hắn nộp đơn vào Phong Dương mấy lần đều bị đánh trượt cả, nên mới ghen tị với cậu đấy."

Mộ Chu khiêm tốn đáp: "Công việc của mình thực sự cũng không quan trọng đến thế, chẳng có gì đáng để ghen tị đâu."

Khi mọi người đã đến đông đủ, chủ đề dần chuyển sang chuyện tình cảm cá nhân. 

Có người than vãn mình độc thân bao năm chỉ biết đến công việc. 

Khúc Bái Tịch thấy thời cơ đã tới, liền xoay mũi dùi về phía Mộ Chu:

"Thế thì cậu phải học tập Mộ Chu rồi. Người ta ở ngay trong công việc cũng có thể tìm thấy mục tiêu, đang hết lòng nỗ lực để thoát ế đấy."

Lời nói của Khúc Bái Tịch thành công thu hút toàn bộ sự chú ý của mọi người vào Mộ Chu. 

Cái gì? Mộ Chu có người trong mộng sao? Lại còn là người cùng công ty? Nghe ý của Khúc Bái Tịch, chẳng lẽ là Mộ Chu chủ động theo đuổi? Đám bạn cũ đầy tò mò, ánh mắt bát quái đảo liên tục giữa cô và Khúc Bái Tịch.

Khúc Bái Tịch đạt được mục đích, nhướng mày nhìn Mộ Chu:

"Sao không chia sẻ với mọi người một chút, cậu đã bày ra trăm phương ngàn kế thế nào để quyến rũ tổng tài của tập đoàn Phong Dương vậy?"

Phòng bao bỗng chốc im bặt, yên tĩnh đến mức một chiếc lá rụng cũng có thể nghe thấy. 

Một lúc sau, một cô bạn mới cười gượng gạo:

"Khúc Bái Tịch, cậu đùa à? Tổng tài tập đoàn Phong Dương? Tần tổng ấy hả? Đừng giỡn nữa."

"Đúng đấy, Tần tổng là ai chứ, người ta không chỉ là CEO mà gia thế còn cực kỳ khủng nữa."

"Chắc chắn là nhầm rồi. Mộ Chu á? Không đời nào."

Khúc Bái Tịch hừ lạnh một tiếng:

"Nếu không phải tận mắt chứng kiến, tôi cũng suýt nữa thì nghĩ là mình nhìn nhầm. Thế mà lại có kẻ dám không biết tự lượng sức mình, đi mơ tưởng đến Tần Quân Xuyên."

Nghe cô ta khẳng định là tận mắt thấy, mọi người bắt đầu có chút tin tưởng. 

Khúc Bái Tịch bồi thêm: "Nhưng mà, mấy cái thủ đoạn đó của cậu dù có chia sẻ ra thì mọi người ở đây cũng chẳng ai thèm học đâu. Dù sao không phải ai cũng có thể vứt bỏ lòng tự trọng như thế, chúng tôi đều cần giữ thể diện mà."

Lúc này, mùi thuốc súng trong phòng đã nồng nặc. 

Ai cũng nhận ra Khúc Bái Tịch đang công khai nhắm vào Mộ Chu. 

Dù không hoàn toàn tin lời cô ta nói, nhưng những ánh mắt nghi hoặc bắt đầu đổ dồn lên người Mộ Chu để dò xét.

Đối mặt với sự khiêu khích vô lễ đó, Mộ Chu không hề nổi trận lôi đình, cũng chẳng hề thẹn thùng hay giận dữ. 

Cô chỉ bình tĩnh cầm chiếc khăn ướt lên, chậm rãi lau sạch từng ngón tay, sau đó mới thong thả ngước mắt nhìn Khúc Bái Tịch, ánh mắt lạnh lùng:

"Đã lâu không gặp, bạn học Khúc vẫn cứ dễ dàng vì đố kỵ mà sinh lòng thù hận như vậy sao?"

break
Trước Sau

Báo lỗi chương