Sau khi đặt điện thoại xuống, các đồng nghiệp khác ở bộ phận hậu cần liền nhìn sang với ánh mắt đầy ẩn ý.
"Mộ Chu, hôm nay lại hẹn hò à?"
Mộ Chu khẽ giải thích:
"Không phải đâu ạ, ngày hôm qua có việc đột xuất nên không đi được, mới dời sang hôm nay thôi."
Mọi người lại được dịp trêu chọc thêm một hồi, còn Mộ Chu chỉ cười chứ không giải thích gì thêm.
Tan tầm, cô đi bộ về phía bãi đỗ xe của một trung tâm thương mại gần đó.
Từ xa, cô đã nhận ra chiếc xe quen thuộc của Tần Quân Xuyên.
Lần này tài xế không xuống xe, mà đích thân Tần Quân Xuyên bước ra, tiến tới vài bước rồi nắm chặt lấy tay cô.
Mộ Chu hốt hoảng định rút tay ra, nhưng anh rất cường thế, nhất quyết không buông.
Cô đành phải run rẩy như cầy sấy, lấm lét nhìn quanh vì sợ gặp phải người quen.
Nhìn bộ dạng "lén lút" đó của cô, Tần Quân Xuyên không khỏi cảm thấy nản lòng và có chút giận dỗi.
Lên xe, anh lấy ra một hộp đựng thức ăn nhỏ bằng gỗ tinh xảo:
"Chiều nay tôi đi bàn việc ở Phúc Hưng Trai, thấy điểm tâm ở đó rất ngon nên mua cho em nếm thử. Lần sau chúng ta sẽ cùng đến đó."
Bên trong chiếc hộp gỗ là vài miếng bánh điểm tâm xinh xắn với hình dáng khác nhau, chỉ nhìn qua đã thấy thèm.
Mộ Chu nếm thử một miếng, hương vị quả thực rất tuyệt.
Tần Quân Xuyên thấy cô thích bèn đẩy tầng thứ hai của hộp bánh về phía cô, nhưng lần này Mộ Chu từ chối.
"Em không ăn nữa đâu, lát nữa còn phải đi ăn cơm mà."
Nụ cười nhạt trên môi Tần Quân Xuyên lập tức cứng đờ.
Anh lầm lì thu lại hộp bánh.
Mộ Chu coi như không thấy sự biến hóa trên gương mặt anh, lấy chiếc gương nhỏ ra lau sạch vụn bánh còn vương nơi khóe môi.
Ánh mắt Tần Quân Xuyên tối lại, anh giơ tay ấn vào một nút bấm bên cạnh.
Giây tiếp theo, tấm vách ngăn ở giữa xe từ từ dâng lên. Không đợi cô kịp hỏi, môi anh đã ép xuống.
"Ưm... buông..."
Mộ Chu nghiêng đầu đẩy anh ra, hổn hển thở dốc rồi mới tức giận nói:
"Anh không được tùy tiện hôn em như thế!"
"Được, tôi sẽ không “tùy tiện” hôn em."
Sự né tránh của cô không làm Tần Quân Xuyên thất vọng, ngược lại, việc cô dám trút giận lên anh khiến anh cảm thấy rất hưởng thụ, vì điều đó chứng tỏ cô đã bắt đầu bớt khách sáo với anh.
…
Đến điểm hẹn, Mộ Chu xuống xe không chút luyến tiếc, bỏ lại một mình Tần Quân Xuyên ngồi trong bãi đỗ xe.
"Tôi chờ em."
Nhìn cô rời đi mà không thèm quay đầu lấy một lần, Tần Quân Xuyên tức đến nghiến răng, nhưng cũng chỉ biết bất lực tựa lưng vào ghế chờ đợi.
Mộ Chu bước vào nhà hàng, Quý Mẫn đã ngồi chờ sẵn ở vị trí cũ. Thấy cô đến, anh ta đứng dậy đầy lịch sự và kéo ghế cho cô:
"Xin lỗi em, vì anh không sắp xếp tốt công việc nên ngày hôm qua đã lỡ hẹn."
Mộ Chu mỉm cười: "Không sao đâu ạ."
Quý Mẫn có vẻ ngoài trắng trẻo, thanh tú, nụ cười của anh ta cũng toát lên vẻ ôn nhu. Ngồi xuống rồi, anh ta đưa thực đơn cho Mộ Chu:
"Anh có gọi vài món, không biết em có thích không."
Đây là một quán ăn chuyên các món xào đặc sắc. Mộ Chu nhìn lướt qua những món anh ta gọi, thấy toàn là món thanh đạm, cô bèn nói:
"Có thể thêm một đĩa gà xào ớt được không ạ?"
Thực ra Mộ Chu là người cực kỳ thích ăn cay, nhưng khi ra ngoài ăn cô hiếm khi đưa ra yêu cầu này.
Quý Mẫn hiển nhiên chưa từng chú ý đến sở thích này của cô. Nghe cô nói vậy, anh ta sững người một chút rồi gật đầu: "Được chứ."
Đợi phục vụ rời đi, anh ta nhìn sâu vào mắt Mộ Chu:
"Chu Chu, em thay đổi nhiều quá."
Không chỉ là cách ăn mặc, trang điểm không còn cũ kỹ như trước, mà cả khí chất con người cô dường như cũng khác hẳn ngày xưa.
Mộ Chu cong cong đôi mắt: "Nhiều người cũng nói với em như vậy lắm."
Cả hai đều không phải kiểu người hay nói, nên bữa cơm trôi qua trong yên lặng. Mãi đến lúc sắp ra về, Quý Mẫn mới lên tiếng:
"Lần này trở về, anh không dự định đi nữa."
"Thật ạ? Thế thì tốt quá."
Mộ Chu tỏ ra nhiệt tình nhưng lời nói lại mang vài phần lệ bộ, khách sáo.
Quý Mẫn cảm nhận được điều đó, anh ta khẽ nhíu mày. Dường như có thứ gì đó đang vượt ra ngoài tầm kiểm soát của anh ta.
Anh ta tự cho là mình rất hiểu cô em gái hàng xóm này, và qua những năm tháng chung sống trước đây, anh ta biết cô rất ỷ lại vào mình. Nếu phải chọn một đối tượng để kết hôn trong tương lai, cô chắc chắn là người phù hợp nhất.
Tính chất công việc của Quý Mẫn khiến anh ta không có nhiều thời gian cho đời sống cá nhân, anh ta chẳng hứng thú với việc làm quen người mới hay duy trì những mối quan hệ yêu đương mong manh.
Nếu nói có ai sẵn sàng vô điều kiện nhường nhịn anh ta, người đó chắc chắn là Mộ Chu. Cô ấy nhất định sẽ ủng hộ công việc của anh ta hết mình, làm một hậu phương vững chắc. Còn anh ta cũng sẽ tôn trọng và yêu thương cô, cùng cô xây dựng tổ ấm.
Anh ta rất hiểu tính cách có phần mềm yếu và thiếu chính kiến của cô, nên anh ta tin rằng không ai hợp với cô hơn mình. Vì thế suốt những năm qua anh ta yên tâm làm nghiên cứu ở nước ngoài, chỉ đợi ổn định là về nước. Thế nhưng lần này trở về, anh ta nhạy cảm nhận ra Mộ Chu đã khác.
Bố mẹ anh ta khi gọi điện cũng nhắc đến việc Mộ Chu đã cắt đứt quan hệ với gia đình họ Mộ.
Thêm cả việc tối qua cô dứt khoát hủy hẹn khi anh ta đến muộn. Anh ta thừa nhận mình đã quá tự tin khi nghĩ rằng Mộ Chu sẽ luôn chờ đợi mình. Vì vậy, anh ta quyết định phải ở lại và xác định rõ mối quan hệ với cô. Anh ta không thể để bông hoa mình chăm sóc từ nhỏ bị người khác hái mất.
"Đi thôi, anh đưa em về."
Anh ta định đưa cô về tận nhà, nhưng thấy Mộ Chu cứ nhìn ra phía cửa rồi ái ngại từ chối:
"Không cần đâu anh Quý Mẫn, em... có bạn đến đón rồi."
Tim Quý Mẫn hẫng một nhịp, anh ta theo bản năng hỏi:
"Có phải là người đồng nghiệp đã nghe điện thoại hôm nọ không?"
Mộ Chu không phủ nhận, chỉ mỉm cười chào tạm biệt anh ta. Vẻ ôn nhu trên mặt Quý Mẫn dần biến mất. Anh ta nhìn Mộ Chu đi về phía chiếc xe màu đen sang trọng, một người đàn ông bước xuống mở cửa cho cô. Từ đầu đến cuối, người đàn ông kia không thèm liếc nhìn về phía anh ta lấy một lần, dáng vẻ hoàn toàn không để anh ta vào mắt.
Nhìn chiếc xe rời đi, nỗi bất an trong lòng Quý Mẫn càng lan rộng.
Chiếc xe đó giá trị xa xỉ, nhìn biển số xe cũng biết chủ nhân không phải hạng tầm thường. Mộ Chu sao có thể quen biết người như vậy? Liệu cô có bị lừa không? Trong phút chốc, Quý Mẫn siết chặt nắm tay.
…
Những ngày sau đó, Mộ Chu thường xuyên nhận được điện thoại của Quý Mẫn, chủ yếu là hẹn cô đi ăn.
Mộ Chu thỉnh thoảng mới đồng ý một lần, còn lại đa số là từ chối.
Nguyên nhân, đương nhiên là vì Tần Quân Xuyên.
Anh hận không thể chiếm trọn toàn bộ thời gian sau giờ làm của cô.
Mọi người trong văn phòng đều thấy Mộ Chu dạo này rất "bận rộn".
"Xem ra Mộ Chu và anh chàng thanh mai trúc mã tiến triển tốt nhỉ, ngày nào cũng thấy hẹn hò đi ăn."
Mọi người không biết người đi ăn với cô hằng ngày là Tần tổng nên cứ mặc định đó là Quý Mẫn.
Mộ Chu chỉ ngượng ngùng lắc đầu: "Không phải đâu ạ." Nhưng đương nhiên chẳng ai tin lời cô cả.
Thế rồi, trong một lần mọi người đang rôm rả trêu chọc, Tần Quân Xuyên tình cờ đi ngang qua và nghe thấy hết.
"Mộ Chu, lần trước em với anh trai trúc mã đi ăn ở quán đồ Nhật đang hot đó đúng không? Vị thế nào?"
Quán đồ Nhật đó thực ra là Mộ Chu đi cùng Tần Quân Xuyên, nhưng lúc này cô không tiện phủ nhận nên đành nói theo:
"Vị cũng khá ổn ạ, đồ ăn rất tươi."
"Thế thì tốt quá, cuối tuần này tôi cũng phải bảo bạn trai đưa đi nếm thử mới được."
Hai người họ đang cười nói định rời văn phòng thì vừa ngẩng đầu lên đã thấy Tần Quân Xuyên đứng ở cửa với gương mặt âm trầm. Không biết anh đã đứng đó bao lâu rồi.
"Tần tổng!"
Mọi người đều kinh ngạc.
Tại sao Tần tổng lại đột ngột đến bộ phận hậu cần thế này? Chắc là đến tìm giám đốc thôi, mọi người thầm đoán vậy.
Đồng nghiệp định kéo Mộ Chu nhanh chóng rời đi, nhưng Tần Quân Xuyên bỗng lên tiếng:
"Mộ Chu, đi theo tôi."
Thế là, dưới ánh mắt không thể tin nổi của mọi người, Mộ Chu lẳng lặng theo anh trở về văn phòng tổng tài.