Mộ Chu không ngờ lại gặp lại Giang Tình Trăn ở nơi này.
Cô ta hiếm khi mặc bộ đồ thuần khiết, đơn giản như thế, không còn vẻ trương dương luôn muốn thu hút mọi ánh nhìn như trước.
Lúc này, Giang Tình Trăn hai tay xách túi đồ từ siêu thị, trông như vừa đi mua sắm xong để chuẩn bị về nhà.
Nếu nhớ không lầm, trong nguyên tác sau khi rời khỏi nhà họ Giang, cô ta đã dọn vào một căn hộ cao cấp ở trung tâm thành phố.
Đó là bất động sản đứng tên Giang Thế Trạch, vì xót xa em gái nên anh ta đã khuyên nhủ hết lời mới đưa được cô ta về đó.
Căn hộ của người chú ở đây tuy không tệ nhưng đã cũ, không hề phù hợp với bản tính ham hư vinh của Giang Tình Trăn. Tại sao cô ta lại ở đây?
Giang Tình Trăn nhìn thấy Mộ Chu thì theo bản năng muốn né tránh, bước chân nhanh hơn hướng về phía cầu thang. Mộ Chu thấy vậy cũng không nán lại, lập tức lên xe của trợ lý Trương.
Chờ cô rời đi, Giang Tình Trăn mới từ góc cầu thang lén lút nhìn theo. Khi đã nhìn rõ, cô ta chậm rãi nắm chặt nắm đấm.
Cô ta nhận ra trợ lý Trương bên cạnh Cảnh Trạm, cũng nhận ra biển số xe của anh.
Hóa ra, Mộ Chu và Cảnh Trạm vẫn ở bên nhau, những tin đồn rùm beng gần đây về việc Mộ Chu bị bỏ rơi đều là giả.
Nghĩ đến những gì mình phải chịu đựng thời gian qua, không hiểu sao Giang Tình Trăn cảm thấy không muốn đối mặt với Mộ Chu chút nào.
Ngày sinh nhật của Giang Nhiễm, cô ta không phòng bị mà sập bẫy.
Chẳng biết đầu óc Giang Nhiễm thông suốt từ khi nào mà lại dám tính kế cô ta. Lúc thấy Kỳ Gia Việt hẹn gặp, Giang Tình Trăn vốn không định đi vì nơi đó đông người phức tạp. Nhưng nghĩ đến việc dạo này liên tục gặp vận xui, cô ta không muốn mất đi một "kẻ liếm cẩu" trung thành nên mới mạo hiểm đến gặp mặt.
Nào ngờ lại bị Giang Nhiễm bắt thóp, làm rùm beng lên.
Hứng chịu bao nhiêu lời chế giễu, chửi rủa chưa nói, ngay cả cha mẹ nhà họ Giang cũng bắt đầu chán ghét cô ta. Lúc đầu khi cô ta dứt khoát dọn đi, họ thấy áy náy nên luôn giúp đỡ thầm kín, tiền bạc chưa bao giờ thiếu.
Nhưng giờ đây, họ viết thẳng sự trách cứ lên mặt, ngay cả anh trai Giang Thế Trạch cũng thu lại sự áy náy, cho rằng vì cô ta mà cuộc hôn nhân giữa Giang Nhiễm và Kỳ Gia Việt mới tan vỡ.
Bất đắc dĩ, cô ta phải dọn khỏi căn hộ của Giang Thế Trạch để đến đây.
Không ngờ lại chạm mặt Mộ Chu.
Cô ta lại nhớ đến sự tuyệt tình của Cảnh Trạm ngày hôm đó, thầm hạ quyết tâm.
…
Giữa năm là dịp kỷ niệm một trăm năm thành lập tập đoàn Cảnh thị. Vốn luôn kín tiếng, nhưng lần này tập đoàn quyết định tổ chức một buổi đại tiệc.
Mộ Chu chỉ nhớ ra đoạn cốt truyện này khi đang ngồi chờ ở sân bay.
Về việc tại sao cô lại có mặt ở sân bay, đó là vì Cảnh Trạm phải đi công tác ở nước F.
Vốn dĩ không có việc của cô, nhưng Cảnh Trạm nhất quyết đòi mang cô theo.
Trên máy bay, Cảnh Trạm đang vùi đầu vào công việc bỗng dời mắt khỏi máy tính, nhìn sang gương mặt có chút uể oải của Mộ Chu:
"Tôi nghe nói trước đây em rất thích tham gia tuần thời trang. Lần này thời gian vừa vặn, em có thể đi để thả lỏng một chút."
Làm vậy cô sẽ không thấy chán, mà anh cũng không phải chịu cảnh vài ngày không được thấy cô.
Cảnh Trạm cũng không ngờ rằng, một khi anh từ bỏ sự kháng cự, dục vọng chiếm hữu lại mạnh mẽ đến thế.
Từ khi lớp giấy cửa sổ bị xé toạc, anh chỉ muốn mang Mộ Chu bên mình 24/24.
Mộ Chu không phủ nhận lời Cảnh Trạm.
Nguyên chủ thực sự rất thích thời trang, thích những bộ quần áo, trang sức và túi xách lộng lẫy, mùa nào cũng phải săn cho bằng được mẫu mới nhất.
Mộ Chu dĩ nhiên không bài xích điều đó.
Cô chỉ đang nghĩ đến buổi tiệc kỷ niệm của Cảnh thị sắp tới.
Trong nguyên tác, tại buổi tiệc này, Giang Tình Trăn và Giang Nhiễm lại bùng nổ xung đột.
Cha mẹ nhà họ Giang trách cứ Giang Nhiễm không biết nhìn đại cục, gây chuyện ngay tại sân nhà của Cảnh thị. Rồi sau đó, họ nhớ lại vẻ phóng khoáng, chừng mực trước kia của Giang Tình Trăn, và thấy cô ta dù uất ức vẫn nhẫn nhịn vì danh tiếng nhà họ Giang, họ bắt đầu hối hận vì đã nhận lại con gái ruột.
Sau đó, Giang Nhiễm hoàn toàn mất đi lòng tin của cha mẹ, bị đuổi khỏi nhà, còn Giang Tình Trăn thì lợi dụng đám đàn ông dưới váy mình để trục lợi, cuối cùng trở lại nhà họ Giang.
Mộ Chu thở dài, không biết những chuyện này liệu có còn xảy ra hay không.
Buổi tiệc này vô cùng quan trọng, trong một dịp chính thức như thế, cô thậm chí không biết Cảnh Trạm có định đưa mình theo hay không.
Cô lén nhìn Cảnh Trạm bên cạnh.
Tên này kể từ đêm ở làng trong phố đó, độ thiện cảm tiến triển cực kỳ chậm chạp.
Thậm chí quan hệ của hai người vẫn chẳng khác gì trước kia: vẫn có khoảng cách mập mờ, không hề có những tiếp xúc thân mật hay bong bóng hồng của tình yêu.
Nếu không phải anh mỗi đêm đều về biệt thự phía Tây, và khi ra ngoài luôn nắm tay cô, Mộ Chu đã nghi ngờ anh hối hận rồi. Cô bực bội nhắm mắt lại.
Thấy cô như vậy, Cảnh Trạm lo lắng hỏi: "Sao thế, em mệt à, hay không thích tuần thời trang?"
Một bàn tay anh chủ động nắm lấy tay cô, khẽ xoa nắn.
Mộ Chu ngồi thẳng dậy, nhìn anh lắc đầu: "Không đâu, chỉ là em thấy mình cũng chẳng có dịp nào để mặc, mua về cũng lãng phí."
Lòng Cảnh Trạm thắt lại, anh không chịu nổi khi nghe Mộ Chu nói những lời như thế.
Ngón tay anh đan chặt vào tay cô, nghiêm túc nhìn cô: "Được em mua về và treo vào tủ quần áo, đó chính là ý nghĩa tồn tại lớn nhất của những thứ đó rồi."
Mộ Chu mím môi, cuối cùng cũng lộ ra chút ý cười: "Nhưng lâu rồi em không tham gia tuần thời trang, có chút không quen, anh có thể đi cùng em không?"
Trong giọng nói yếu ớt mang theo sự khao khát, nhưng rồi cô lại giả vờ nhẹ nhàng: "Mà thôi đi, công việc của anh quan trọng hơn."
"Quan trọng đến mấy cũng chỉ là công việc thôi, tôi đi với em." Cảnh Trạm không chút do dự đáp ứng.
Có được lời bảo đảm, mắt Mộ Chu cong lên.
Cô chồm người tới, nhanh chóng đặt một nụ hôn lên khóe môi Cảnh Trạm rồi ngồi lại chỗ cũ, đôi má đỏ bừng vì thẹn thùng, giả vờ lật xem cuốn tạp chí trong tay.
Tim Cảnh Trạm đột ngột lỡ một nhịp. Anh vô thức nhìn xuống lòng bàn tay đã trống không, che giấu ánh mắt đầy tính xâm lược của mình. Những luồng nhiệt nóng bỏng trong lồng ngực không cách nào đè nén được.
Lúc này anh chẳng muốn giữ ý tứ gì nữa, chỉ muốn hôn cô thật sâu để đáp lại.
Nhưng cuối cùng, anh vẫn nuốt khan, cố gắng trấn tĩnh bản thân.
Không được vội vàng.
Chu Chu nhát gan, sẽ dọa cô ấy sợ mất.
Ở phía bên kia, Mộ Chu - người đang "ngây thơ" đỏ mặt - cảm nhận được độ thiện cảm đang dao động kịch liệt, cô vô cùng hài lòng.
…
Một tuần sau, Mộ Chu trở về từ tuần thời trang với đầy chiến lợi phẩm.
Đồng thời, cô còn đặt làm riêng một bộ lễ phục dạ hội từ một nhà thiết kế nổi tiếng để mặc vào đêm tiệc kỷ niệm của Cảnh thị.
Dù Mộ Chu chưa biết mình có được tham gia hay không, nhưng Cảnh Trạm đã mặc định cô chắc chắn sẽ có mặt. Có vẻ như chuyện này không cần phải hỏi lại.
Tiệc của nhà họ Cảnh, nếu anh tham gia, cô dĩ nhiên sẽ là bạn đời đi cùng anh.
Sự thể hiện hiển nhiên này làm Mộ Chu có chút khó hiểu.
Xem ra Cảnh Trạm không ngại công khai thân phận của cô, nhưng trong hành động, anh vẫn luôn giữ lễ tiết, cư xử như một quý ông vô cùng lịch thiệp.
Cảm giác... rất mâu thuẫn.
Cô đâu biết rằng, lúc này Cảnh Trạm chỉ đang cố gắng kìm nén hết mức. Mà hậu quả của sự kìm nén ấy, Mộ Chu sẽ sớm được nếm trải thôi.
Edit: Cầu bình luận, đánh giá nha mn~~~