[Độ thiện cảm của đối tượng công lược tăng thêm 15%.]
Khi âm thanh máy móc không chút cảm xúc của 0001 vang lên trong đầu, Mộ Chu hoàn toàn ngây người.
Lại tăng sao? Đây là lần tăng nhiều nhất và dồn dập nhất kể từ khi cô bắt đầu nhiệm vụ công lược đến nay. Chẳng lẽ đúng là "tiểu biệt thắng tân hôn"?
Mộ Chu đang mải mê phân tích thành quả lao động của mình nên không hề nhận ra vẻ nguy hiểm trong đáy mắt Cảnh Trạm lúc này.
Cô nhớ lại lúc ở hội trường, Cảnh Trạm tưởng cô đã uống nhiều, nên lên tiếng giải thích: "Em không có uống rượu."
"Ừ."
"Em đến đó là vì tình cờ gặp lại bạn học cũ, nể tình không từ chối được nên mới đi thôi."
"Ừ."
Mọi lời giải thích của Mộ Chu đều được Cảnh Trạm bình thản đáp lại. Sự phối hợp dễ tính lạ thường này của anh khiến Mộ Chu cảm thấy có chút quái dị.
Dĩ nhiên cô không biết rằng, lúc này sự kìm nén mãnh liệt của Cảnh Trạm đã sắp chạm tới điểm giới hạn.
Trở lại biệt thự.
Mộ Chu cất chiếc áo vest đi, đôi chân dài lại một lần nữa phơi bày trước mặt Cảnh Trạm, âm thầm thu hút sự chú ý của anh. Trong phòng khách hơi tối, ánh mắt anh tối sầm lại.
Mộ Chu không hề hay biết, nhớ tới lời trợ lý Trương nói đêm nay Cảnh Trạm uống rất nhiều rượu, cô tinh ý mở lời: "Cảnh tiên sinh, để em đi nấu canh giải rượu cho anh."
Cô định tiến tới bật đèn phòng khách, nhưng chẳng biết từ lúc nào, Cảnh Trạm đã đứng ngay sau lưng cô.
Mộ Chu hít một hơi lạnh, không nhịn được vỗ vỗ lồng ngực: "Làm em giật cả mình, Cảnh tiên sinh đi đứng kiểu gì mà chẳng nghe thấy tiếng động nào vậy."
Giọng điệu của cô vô thức mang theo chút oán trách, nhưng lọt vào tai Cảnh Trạm lại mang một dư vị nũng nịu.
Khi Mộ Chu định tiếp tục đi bật đèn, Cảnh Trạm bất ngờ nắm lấy cổ tay cô.
Đồng thời, anh cũng không nhanh không chậm tiến lại gần, khiến hai người vốn đã sát nhau giờ gần như không còn khoảng cách.
Cảnh Trạm rũ mắt nhìn xuống, cô gái trước mắt dường như cuối cùng cũng nhận ra điều bất ổn, đang lo lắng nhìn anh. "Sao... sao vậy ạ?" Đôi đồng tử và hàng lông mi khẽ run rẩy, tất cả đều minh chứng cho sự sợ hãi của cô lúc này.
Cảnh Trạm bỗng buông cổ tay cô ra, thay vào đó là đưa tay hướng về phía sau gáy cô.
Mộ Chu theo bản năng rụt người lại nhưng cuối cùng vẫn không thoát khỏi bàn tay to lớn kia.
Khoảnh khắc lòng bàn tay anh chạm vào gáy, một cảm giác ngứa ngáy mất kiểm soát như luồng điện chạy dọc khiến da đầu Mộ Chu tê dại.
Nếu lúc này ánh đèn sáng hơn một chút, hẳn sẽ thấy cả người cô đã ửng hồng.
Giữa lúc Mộ Chu đang suy nghĩ mông lung, giọng nói có phần lạnh lùng của Cảnh Trạm vang lên trên đỉnh đầu: "J&L, quả nhiên là đồ nam."
Nhãn hiệu này chuyên làm sơ mi nam, bản thân Cảnh Trạm dường như cũng có vài chiếc.
Chỉ là lúc này, anh chỉ muốn vứt bỏ tất cả những bộ quần áo đó, bao gồm cả chiếc trên người Mộ Chu.
Anh thu tay lại, ánh mắt rực lửa dán chặt vào cô: "Cởi ra."
"..." Mộ Chu đờ người.
Sự việc phát triển hoàn toàn nằm ngoài dự tính của cô.
Từ lúc Cảnh Trạm sờ gáy cô chỉ để xem nhãn mác áo sơ mi, cô đã thấy vô cùng khó hiểu. Giờ đây nghe từ miệng người đàn ông vốn luôn giữ vẻ mặt lạnh như băng này thốt ra câu nói khiến người ta đỏ mặt tía tai như vậy, cô càng kinh ngạc đến mức há hốc mồm.
Cô ngơ ngác đối diện với anh.
Ở khoảng cách này, dù ánh sáng phòng khách không tốt, họ vẫn có thể nhìn thấy biểu cảm trên mặt nhau. Sắc mặt Cảnh Trạm vẫn không có gì thay đổi lớn, nhưng ánh sáng đáng sợ trong đáy mắt còn khiến người ta rùng mình hơn ngày thường. Mộ Chu đâm sầm vào ánh mắt ấy, suýt chút nữa thì chìm đắm trong đó.
Cô gian nan kéo khóe miệng: "Cảnh tiên sinh, anh say rồi, em đưa anh đi..."
"Tôi không say." Cảnh Trạm ngắt lời cô.
Đêm nay anh thực sự đã uống rất nhiều. Có lẽ chất cồn đã làm nhiễu loạn lý trí, khiến anh buông thả cho sự điên cuồng sâu thẳm trong lòng. Và anh cũng không muốn khắc chế nó nữa.
Nhìn Cảnh Trạm đầy kiên định, Mộ Chu tuy tay chân luống cuống nhưng trong lòng lại nhịn không được huýt sáo một cái. Không nhìn ra nha, Cảnh Trạm trông cấm dục và cổ hủ thế mà chơi cũng "cháy" thật đấy.
Tuy nhiên, nhìn vào mức thiện cảm đang tăng vọt, cô nghĩ thầm: Cởi thì cởi thôi, dù sao bên trong áo sơ mi vẫn còn áo dây.
Cô run rẩy đưa tay lên, đầu ngón tay vừa chạm vào chiếc cúc đầu tiên, cổ tay đã bị một lực mạnh nắm chặt lấy.
"Cảnh tiên sinh..." Khóe mắt cô đỏ hoe, khẽ gọi.
Cảnh Trạm nuốt khan, gương mặt trầm mặc không nói gì, kéo cô lên phòng ngủ ở tầng hai.
Mộ Chu chỉ có thể bị động đi theo.
Phía cuối phòng ngủ của anh là phòng thay đồ. Sau khi mở một chiếc tủ, bên trong là vô số loại áo sơ mi đủ kiểu dáng.
"Tự chọn lấy một chiếc, rồi vứt cái kia đi." Dứt lời, anh bước ra khỏi phòng thay đồ.
Mộ Chu rốt cuộc không nhịn được mà mỉm cười. Quậy một hồi lâu, hóa ra là đang ghen. Đầu ngón tay cô lướt qua những hàng áo sơ mi trong tủ, tâm trạng vui vẻ bắt đầu nghiêm túc chọn lựa.
Hầu hết áo ở đây đều chưa được mặc, chất liệu và đường cắt may tốt hơn chiếc cô đang mặc không biết bao nhiêu lần.
Rất nhanh sau đó, cô đã thay xong.
Trong phòng ngủ, Cảnh Trạm không đi tắm rửa mà vẫn ngồi trên sofa, mắt dán chặt vào một điểm không định trước, dường như đang thẩn thờ.
Cho đến khi hình bóng Mộ Chu xuất hiện.
Có lẽ do vội vàng thay nên cô chưa sơ vin chiếc áo vào quần jeans.
Kích cỡ quần áo của anh quá lớn so với Mộ Chu, một chiếc sơ mi trắng bình thường mặc trên người cô đã dài quá mông, vừa vặn che khuất chiếc quần jeans bên trong, chỉ để lộ đôi chân thẳng tắp. Nhìn thoáng qua, cứ ngỡ cô chỉ mặc độc một chiếc sơ mi trắng này.
Ánh mắt Cảnh Trạm lập tức tối sầm, một ngọn lửa ngầm trong ngực bắt đầu cuộn trào.
Mộ Chu có chút lúng túng đứng đó, cô ngượng nghịu vén vài lọn tóc dài ra sau tai: "Em... em muốn về phòng."
Cảnh Trạm cảm thấy cổ họng khô khốc, giọng nói có chút khàn đặc: "Ngày mai, tôi sẽ bảo người mang quần áo tới, em cứ chọn những bộ mình thích."
"Cảm ơn Cảnh tiên sinh." Mộ Chu không từ chối, thấp giọng cảm ơn.
Ngay khoảnh khắc cô quay người đi, Cảnh Trạm lại nói: "Sau này, không được mặc quần áo của người đàn ông khác nữa."
Bước chân Mộ Chu khựng lại.
Cô chậm rãi quay lại nhìn Cảnh Trạm, cắn môi, cuối cùng cũng táo bạo hỏi ra nghi vấn trong lòng: "Tại sao ạ? Lý do Cảnh tiên sinh đưa ra yêu cầu đó là gì?"
Cô chậm rãi tiến về phía Cảnh Trạm, giọng nói lướt nhẹ như một lời dụ hoặc: "Là vì Cảnh Dụ cứu em mà chết nên anh muốn em phải “thủ tiết” vì anh ấy, hay là vì... chính anh đang ghen?"
Sự áp đảo đột ngột của Mộ Chu khiến Cảnh Trạm nhất thời rối loạn nhịp độ.
Anh nhanh chóng trấn tĩnh lại, không để lộ một tia sơ hở nào. Gương mặt anh phủ một tầng lạnh lẽo đáng sợ hòng khiến Mộ Chu lùi bước, nhưng cô vẫn bướng bỉnh nhìn anh, dù đáy mắt đã phủ một tầng hơi nước nhưng không hề có ý định né tránh.
Đôi mắt cô lấp lánh sự chân thành, gần như nhìn thấu tâm can Cảnh Trạm, khiến anh không dám nhìn thẳng, bỗng muốn né tránh.
Nhưng Mộ Chu không cho anh cơ hội đó, cô tiếp tục bóc trần lớp ngụy trang của anh: "Lúc ở hội trường, anh đi thẳng về phía em là vì lo em bị bắt nạt đúng không? Anh có quan tâm em. Anh không cho em mặc quần áo người khác, cũng là vì đố kỵ."
Lời của Mộ Chu khiến lý trí của Cảnh Trạm hoàn toàn tan vỡ. Anh dĩ nhiên biết Mộ Chu khác biệt thế nào đối với mình. Nhưng biết là một chuyện, bị bóc trần lại là chuyện khác. Anh vẫn chưa thể tỉnh táo mà thừa nhận rằng, mình thực sự đã yêu người đã gián tiếp hại chết em trai mình.
Vì thế, anh nhanh chóng đứng dậy, như thể bị một điều gì đó đáng sợ truy đuổi, vội vã rời khỏi biệt thự.