Về chuyện đám nhị thế tổ kia, Cảnh Trạm không hề nhắc lại.
Mộ Chu cứ ngỡ anh không để tâm nên cũng chẳng hỏi han gì thêm. Thế nhưng không ngờ rằng, ngay ngày hôm sau khi vừa ra khỏi cửa, cô đã nghe thấy một tin sốt dẻo.
"Căn biệt thự ở dãy B của nhà lão Tiêu sao lại treo biển bán gấp thế kia?"
"Bà không biết sao? Cậu con út nhà lão Tiêu lần này gây họa lớn cho ông già nhà nó rồi."
"Ý gì thế? Bà nói nhanh lên xem nào."
Mộ Chu đi sau hai vị phu nhân quyền quý, nghe thấy nội dung cuộc trò chuyện liền vô thức bước chậm lại.
"Thằng út nhà đó tổ chức tiệc tùng ở đây, mời một đám người tới chơi, kết quả trong đó có mấy kẻ mắt mù dám đắc tội với người phụ nữ của Cảnh tổng."
"Cái gì? Cảnh tổng á? Cảnh Trạm sao! Anh ta có người phụ nữ bên cạnh từ bao giờ thế?!"
Vị phu nhân kia vô cùng kinh ngạc trước việc Cảnh Trạm – người vốn nổi tiếng là kẻ "cấm dục" – lại có bóng hồng bên cạnh.
Mộ Chu đi phía sau, đối với sự hiểu lầm "xinh đẹp" này cảm thấy hết sức hài lòng.
Người kia vẫn tiếp tục thao thao bất tuyệt: "Cô gái đó cũng sống ở khu này, chẳng biết tranh chấp thế nào mà Cảnh tổng – một người vốn lạnh lùng như thế – lại không ngoại lệ, đúng là “nổi cơn thịnh nộ vì hồng nhan”. Thế nên nhà họ Tiêu phải vội vàng tống cổ thằng con út ra nước ngoài ngay trong đêm để tránh đầu sóng ngọn gió đấy."
Nghe hai người họ bàn tán, Mộ Chu mới biết hóa ra Cảnh Trạm đã âm thầm ra tay xử lý mọi chuyện sau lưng cô.
…
Mộ Chu thong thả vào nội thành dạo một vòng để tìm mua vài món đồ trang trí cho sân vườn sau. Đúng lúc đó, cô nhận được điện thoại từ trợ lý của Cảnh Trạm, báo rằng sẽ phái người đón cô đi kiểm tra sức khỏe.
Tiện đường đang ở trong phố nên cô trực tiếp đi thẳng đến bệnh viện luôn.
Trợ lý Trương vội vàng chạy ra cổng bệnh viện, thấy Mộ Chu đang xách túi lớn túi nhỏ liền nhanh chóng đỡ lấy: "Mộ tiểu thư, cô cần gì cứ bảo tôi một tiếng, tôi sẽ cho người đưa đến tận biệt thự."
"Không có gì đâu, chỉ là vài món đồ trang trí nhỏ thôi. Trợ lý Trương, lần trước anh dặn tôi trang trí lại vườn hoa sau nhà, tôi vẫn chưa chuẩn bị xong." Mộ Chu hơi ngượng ngùng.
Hai ngày nay vừa đau bụng kinh vừa đi khám sức khỏe nên cô thừa nhận tiến độ có hơi chậm trễ.
Trợ lý Trương nghe vậy liền vội vàng xua tay, cung kính đáp: "Mộ tiểu thư đừng khách sáo với tôi như vậy, cứ gọi tôi là tiểu Trương được rồi."
Theo sát Cảnh Trạm suốt mười năm, trợ lý Trương là người biết nhìn sắc mặt nhất.
Thái độ của Cảnh Trạm đối với Mộ Chu hiện giờ đã xoay chuyển rõ rệt, anh ta đương nhiên cũng phải thay đổi thái độ theo.
Hơn nữa, nhắc đến chuyện trang trí vườn sau, anh ta lại nhớ đến việc trước đó.
Ngày hôm ấy khi anh ta gọi điện báo cho Mộ Chu về việc Cảnh tổng sẽ về dùng bữa tối, rồi thuận miệng hỏi cô đang làm gì. Không ngờ vừa cúp máy đã thấy Cảnh Trạm đứng ngay phía sau với ánh mắt thâm trầm, anh ta đành thuật lại nội dung cuộc gọi.
Trong lúc anh ta còn đang thấp thỏm thì Cảnh Trạm im lặng vài giây, sau đó bảo anh ta gọi lại, giao cho cô một nhiệm vụ "có cũng được mà không có cũng chẳng sao" như trang trí vườn hoa.
Lúc đầu anh ta không hiểu lắm, nhưng sau đó mới vỡ lẽ.
Mộ tiểu thư vốn là người cẩn thận và luôn giữ kẽ, nếu chỉ để cô ở không trong biệt thự ăn trắng mặc trơn, e là cô sẽ không thấy yên lòng.
Giao cho cô một công việc nhẹ nhàng không gây áp lực như thế, ít ra cũng để cô thấy mình có ích.
Hiểu ra điểm này, trợ lý Trương thầm tự nhủ sau này đối đãi với Mộ tiểu thư phải hết sức cẩn trọng.
Bởi vì, có thể khiến Cảnh tổng tâm tư dụng công như thế, ngoại trừ nhị thiếu gia trước đây ra, cô chính là người đầu tiên.
Nghĩ đến nhị thiếu gia, trợ lý Trương lại không kìm được tiếng thở dài.
E rằng, cái nút thắt này không dễ dàng tháo gỡ như vậy.
…
Tại hành lang bệnh viện, Mộ Chu ngồi trên ghế chờ đợi một cách nhàm chán.
Bỗng một bóng đen bao phủ xuống trước mặt, cô cứ ngỡ là trợ lý Trương đã quay lại, nhưng khi ngước lên, đứng trước mặt lại chính là Giang Tình Trăn.
Giang Tình Trăn lúc này vẫn giữ được vẻ minh diễm, nhưng quầng thâm dưới mắt và nét mặt phờ phạc cho thấy cô ta đã trải qua một thời gian không mấy dễ dàng.
Cô ta nghiến răng nghiến lợi nhìn Mộ Chu: "Bây giờ cô đã hài lòng chưa?"
Mộ Chu ngơ ngác nhướn mày, không hiểu đối phương đang nói gì. Thấy vẻ mặt vô tội đó, Giang Tình Trăn càng tức đến mức siết chặt nắm tay.
"Chuyện ngày hôm qua chỉ là một hiểu lầm, mọi người cũng chỉ lo lắng cô đi lầm đường lạc lối mà thôi. Cô chỉ cần giải thích rõ ràng là được, vậy mà cô lại để Cảnh tiên sinh trực tiếp ra tay với họ. Hiện giờ Đỗ Doanh Doanh bị tống về quê, nhà họ Lý thì tuyên bố đoạn tuyệt quan hệ với Lý Hạ, cắt đứt mọi nguồn kinh tế, họ hoàn toàn tiêu đời rồi. Sao lòng dạ cô lại có thể tàn nhẫn đến thế?"
Mộ Chu tiêu hóa đống thông tin này, rồi nắm lấy trọng điểm: "Gửi Đỗ Doanh Doanh về quê? Chẳng phải cô ta là người Kinh Thị sao?"
"Thực ra Đỗ Doanh Doanh chỉ là con riêng của tiểu tam, từ nhỏ được nhà họ Đỗ nhận về nuôi thôi, giờ bị đuổi đi rồi." Giang Tình Trăn lỡ miệng giải thích, sau đó mới ảo não cắn môi.
Cô ta trả lời cái này làm gì chứ!
Mộ Chu gật đầu sau khi được giải đáp thắc mắc. Coi như tiết kiệm được sức lực để mình phải tự tay động thủ.
Sau đó, cô tò mò nhìn Giang Tình Trăn hỏi: "À, vậy còn cô thì sao?"
Nhìn dáng vẻ này, có vẻ hôm qua Giang Tình Trăn cũng chẳng khá khẩm gì hơn. Nhưng mà không đến mức đó chứ? Cô ta đối với Cảnh Trạm có vị trí đặc thù cơ mà, chẳng lẽ anh cũng thô bạo trả thù cô ta sao?
Câu hỏi của Mộ Chu như chạm đúng vào nỗi đau, khiến Giang Tình Trăn lập tức thẹn quá thành giận: "Cô..."
Cô ta chưa kịp nói hết câu thì một giọng nói đầy mỉa mai vang lên: "Tình Trăn, sao cô vẫn còn ở đây? Ba đã ra khỏi phòng cấp cứu rồi, cô không lo lắng cho sức khỏe của ông chút nào sao?"
Người tới chính là Giang Nhiễm – thiên kim thật bị bế nhầm năm xưa.
Giang Nhiễm không nhận ra Mộ Chu, chỉ liếc nhìn một cái rồi lại dồn sự châm chọc vào Giang Tình Trăn.
"Ba đúng là uổng công yêu thương cô bao nhiêu năm qua, kết quả cô lại chọc ông tức đến mức phải vào phòng cấp cứu, lương tâm cô không thấy cắn rứt à?"
"Tôi không cố ý chọc giận ba, tôi cũng không muốn mọi chuyện thành ra thế này." Giang Tình Trăn cứng họng.
Hóa ra ngày hôm qua nhà họ Giang gọi Giang Tình Trăn về.
Cô ta đã dọn ra ngoài, cứ ngỡ ba mẹ Giang đã nghĩ thông suốt và muốn làm hòa, nào ngờ về đến nơi lại bị mắng cho một trận tơi bời. Lúc đó cô ta mới biết người của tập đoàn Cảnh thị đã tìm đến gặp cha Giang, khiến ông nổi trận lôi đình.
Giang Tình Trăn dĩ nhiên không chịu nhận sai, hai bên lời qua tiếng lại, cô ta còn lôi chuyện cũ ra nói rằng họ thiên vị Giang Nhiễm, khiến cha Giang tức đến mức ngất xỉu phải nhập viện.
Mộ Chu nghe họ nói qua nói lại, cuối cùng cũng hiểu ra vấn đề.
Hóa ra Giang Tình Trăn cũng bị gia đình dạy dỗ vì chuyện này.
Tuy nhiên, trong nguyên tác, về sau Giang Tình Trăn sẽ tỏa sáng rực rỡ, khiến nhà họ Giang hối hận vì đã đuổi cô ta đi. Để thể hiện quyết tâm, họ thậm chí còn xóa tên con gái ruột Giang Nhiễm để đón Giang Tình Trăn trở về. Cứ cái đà này, không biết cốt truyện liệu có còn đi theo lối cũ được nữa không.
Đang mải mê suy nghĩ, một người đàn ông trẻ tuổi khác lại tiến đến, ngăn cản cuộc khẩu chiến của hai người phụ nữ. Người đàn ông này trông rất phong nhã, từ khí chất đến ngoại hình đều đúng chuẩn thiếu gia được giáo dục bài bản.
Anh ta nhìn Giang Tình Trăn vẫn bướng bỉnh không chịu nhận sai, thất vọng nhíu mày: "Tình Trăn, anh thực sự không ngờ em lại biến thành thế này."
Hốc mắt Giang Tình Trăn đỏ hoe, thân hình lảo đảo như không đứng vững, không dám tin nói: "Anh trai, ngay cả anh cũng không tin em? Sao anh có thể giống bọn họ, đứng về phía Giang Nhiễm được!"
À, hóa ra đây là con trai trưởng nhà họ Giang – Giang Thế Trạch.
Mộ Chu im lặng "ăn dưa".
Giang Thế Trạch mất kiên nhẫn thở dài: "Về phòng bệnh trước đi, vào thăm cha."
Giang Nhiễm thỏa mãn rời đi, Giang Tình Trăn ủy khuất cắn môi.
Thấy anh trai thực sự không thèm ngó ngàng đến mình, cộng thêm việc Mộ Chu đang đứng đó xem trò cười, cô ta cũng chỉ đành hậm hực đi về phía phòng bệnh.
Mộ Chu xem xong kịch hay thì thấy vô cùng mãn nguyện. Nhưng khi phát hiện Giang Thế Trạch vẫn chưa rời đi mà đang đứng lại, cô cảm thấy có chút bất ngờ.