[Tiếp nhận ký ức thành công.]
Một giọng nói máy móc lạnh lẽo đột ngột vang lên.
Mộ Chu còn chưa kịp định thần, một khối lượng ký ức khổng lồ đã ồ ạt tràn vào đại não. Cô bàng hoàng trong chốc lát, ngơ ngác nhìn quanh môi trường lạ lẫm trước mắt.
Vậy là... bắt đầu rồi sao?
Mộ Chu vốn là một nhân viên bình thường ở Không gian Chủ Thần. Chỉ vì tổ công tác "Pháo hôi người qua đường Giáp" thiếu hụt nhân sự trầm trọng, cô mới bị ép điều động đến đây để xuyên qua các thế giới hoàn thành nhiệm vụ.
Mỗi vị diện là một thế giới độc lập được cấu thành từ các nhân vật, nhưng thỉnh thoảng sẽ có vài nhân vật thức tỉnh rồi "đình công", khiến thế giới đứng trước nguy cơ sụp đổ. Lúc này, Không gian Chủ Thần sẽ phái người đến tiếp quản vai diễn đó.
Nhiệm vụ của Mộ Chu là hóa thân thành những "người qua đường" đang bãi công, hoàn thành tâm nguyện của họ, đồng thời thu thập mức độ hảo cảm từ nam chính. Đúng như cái tên "pháo hôi người qua đường", nguyên thân thường là những người có sự hiện diện vô cùng mờ nhạt.
Ví dụ như ở thế giới này.
Nguyên chủ vốn là một thiên kim tiểu thư sa sút. Sau khi cha mẹ phá sản rồi lần lượt tự sát, cô phải sống cảnh ăn nhờ ở đậu tại nhà chú thím. Trong một lần đi làm thêm về, do hạ đường huyết nên cô suýt bị xe tông trúng. Giữa khoảnh khắc nghìn cân treo sợi tóc, một người hảo tâm đã cứu cô nhưng chính người đó lại mất mạng.
Người hảo tâm ấy lại chính là Cảnh Dụ, em trai của nam chính Cảnh Trạm.
Cảnh Dụ thầm yêu nguyên chủ từ nhỏ, luôn coi cô là "ánh trăng sáng" trong lòng. Nhưng trước khi phá sản, nguyên chủ luôn cao ngạo, xung quanh không thiếu những công tử hào hoa, khiến Cảnh Dụ tự ti không dám ngỏ lời. Lần này anh ta vội vã từ nước ngoài trở về là để giúp đỡ cô sau biến cố gia đình, nào ngờ lại vì cứu cô mà bỏ mạng.
Chính vì thế, nguyên chủ bị nam chính Cảnh Trạm căm ghét tột cùng.
Cảnh Trạm và em trai vốn nương tựa vào nhau từ nhỏ, anh cực kỳ thương yêu đứa em này. Anh cho rằng chính sự tồn tại của nguyên chủ đã gián tiếp gây ra cái chết của em trai mình. Với địa vị Chủ tịch tập đoàn Cảnh Thị, anh chẳng cần trực tiếp ra tay, chỉ cần một ánh mắt thôi cũng đủ để những kẻ muốn nịnh bọt thi nhau chèn ép, đẩy cuộc sống của nguyên chủ vào đường cùng. Cuối cùng, cô phải rời bỏ Kinh Thị, sống nốt phần đời còn lại ở một ngôi làng nhỏ hẻo lánh.
Thế nhưng, số phận của cô chẳng để lại chút gợn sóng nào trong lòng Cảnh Trạm. Bởi với anh, cô chỉ là một kẻ qua đường không đáng bận tâm.
Thế giới này vốn là một cuốn tiểu thuyết với tuyến chính là màn "vả mặt" của thiên kim giả. Nữ chính Giang Tĩnh Trăn là thiên kim giả bị bế nhầm, từ nhỏ sống trong nhung lụa. Khi thiên kim thật trở về, cô ta bị mọi người làm khó nhưng vẫn luôn nhẫn nhịn nhờ tính cách kiên cường và thiện lương. Sau hàng loạt hiểu lầm như quyến rũ anh trai, tranh hôn phu, làm hỏng lễ phục... cô ta đã dùng trí thông minh để minh oan cho mình và dứt khoát rời khỏi Giang gia. Thái độ tự lập tự cường ấy đã khiến bao người mê đắm, trong đó có nam chính Cảnh Trạm. Sau này, hai người kết hôn.
Còn nguyên chủ — kẻ qua đường tội nghiệp — cứ thế lặng lẽ biến mất khỏi tầm mắt mọi người.
Thời điểm hiện tại là nửa năm sau khi Cảnh Dụ qua đời. Chú thím của nguyên chủ vì sợ bị Cảnh Trạm giận lây nên đã sớm tống khứ cô ra khỏi nhà. Hiện cô đang thuê trọ tại thôn Ngàn, một khu ổ chuột nổi tiếng ở ngoại ô Kinh Thị.
Mộ Chu đưa mắt nhìn quanh căn phòng chật chội, khẽ thở dài. Căn phòng chỉ rộng chừng mười mét vuông, bao gồm cả nhà vệ sinh lẫn chỗ ngủ. Một chiếc giường, một cái bàn và giá treo đồ đơn sơ khiến căn phòng hầu như không còn chỗ đặt chân. Nhưng đây là nơi rẻ nhất cô có thể tìm được với giá thuê 500 tệ.
Đang lúc chán nản, chuông báo thức vang lên. Nhìn ghi chú trên điện thoại, cô biết mình phải lập tức đến cửa hàng tiện lợi để trực ca đêm. Mộ Chu vực dậy tinh thần, búi gọn mái tóc rồi đi rửa mặt.
Nhìn gương mặt tiều tụy, lạ lẫm trong gương, cô nhớ lại lời của hệ thống 0001:
[Do hạn chế của quy luật thế giới, dù cô trực tiếp xuyên không nhưng không thể giữ nguyên diện mạo ban đầu.]
Tuy nhiên, 0001 cũng hứa rằng mỗi cơ thể mới sẽ giữ lại một phần đặc điểm cơ thể thật của cô. Gương mặt thanh tú nhưng nhợt nhạt này rõ ràng không giống với vẻ cổ điển quyến rũ vốn có của Mộ Chu. Quan sát kỹ một hồi, cô nhận ra đôi chân thon dài, thẳng tắp và cân đối kia chính là "hàng thật" của mình.
Ha... Mộ Chu thầm muốn mắng vốn 0001 vài câu.
...
Trước khi ra cửa, Mộ Chu lại nỗ lực liên lạc với 0001 nhưng vẫn không thấy hồi âm. Là hệ thống đời đầu của Không gian Chủ Thần, 0001 vốn không cần đi theo ký chủ, nó đồng ý hỗ trợ chỉ vì đây là lần đầu cô thực hiện nhiệm vụ. 0001 cũng nói trước là nó rất bận, nên nó chỉ xuất hiện vào những lúc thật sự cần thiết.
Mộ Chu không nghĩ nhiều nữa, cô bắt đầu sống theo guồng quay của nguyên chủ.
12 giờ đêm tại cửa hàng tiện lợi. Sau khi xếp xong hàng mới vào kho, Mộ Chu đứng thẫn thờ ở quầy thu ngân, suy ngẫm về cốt truyện. Thân phận lần này đúng là khó nhằn. Cô bị coi là kẻ thù của Cảnh Trạm, dùng thân phận này để công lược anh chẳng khác nào độ khó cấp địa ngục.
Cảnh Dụ mới mất nửa năm, Cảnh Trạm vẫn đang trong giai đoạn đau thương tột cùng. Nếu giờ xuất hiện trước mặt anh, rất có thể cô sẽ hứng chịu sự trả thù tàn khốc hơn. Nhưng nếu cứ trốn tránh, cô không chỉ bị đám người nịnh hót kia chèn ép mà còn bị anh hoàn toàn quên lãng.
Tâm nguyện của nguyên chủ là được ở lại Kinh Thị và khiến nam chính phải khắc cốt ghi tâm sự hiện diện của mình. Cô muốn để lại một dấu ấn đậm nét trong đời anh, dù đó có là sự thù ghét đi chăng nữa.
Vì vậy, Mộ Chu quyết định chủ động xuất kích. Cảnh Trạm nếu ghét cô thì cứ để anh ghét thật sâu đậm đi, còn hơn là chẳng nhớ cô là ai.
...
Cơ hội gây chú ý đã đến nhanh hơn mong đợi.
6 giờ sáng, khi Mộ Chu sắp tan ca, cửa hàng trưởng nhận được một đơn hàng giao tận nơi.
"Sao sớm thế này mà đã đặt rồi, nhân viên giao hàng còn chưa làm việc cơ mà."
Cửa hàng trưởng lẩm bẩm đầy sốt ruột.
Đơn hàng 50 suất bữa sáng là một khoản lớn, cô ta không muốn bỏ lỡ nhưng lại chẳng tìm được ai đi giao. Mộ Chu lướt nhìn địa chỉ trên hóa đơn, tim khẽ nảy lên, cô liền mở lời:
"Chị Từ, để em đi giao cho."
"Ôi thế thì tốt quá, cảm ơn em nhé Tiểu Mộ!"
Cửa hàng trưởng lập tức đóng gói nhanh thoăn thoắt. Một lát sau, Mộ Chu đã nổ máy xe điện lao vút đi trong màn sương sớm.