Tâm trạng cậu khá hơn, vui vẻ kéo khóa vali ra, nhưng thứ xuất hiện lại không phải là một bó rau dưa đặc sản xanh mướt hấp dẫn như trước đó —
Mà là áo sơ mi, âu phục được xếp ngay ngắn, thậm chí còn có cả quần lót nam cỡ lớn!
Lý Tễ: "..."
Vô ý xúc phạm.
Cả người Lý Tễ đều không ổn, cậu không dám đưa tay ra chạm vào, im lặng đóng vali lại, kéo khóa cẩn thận.
Những thứ này nhìn qua đều rất đắt tiền, đừng nói là bó rau dưa kia, cho dù bây giờ bán cậu vào chỗ làm việc khuân vác chui cũng không trả nổi.
Đại não thiếu niên đơ ra một lúc, ngoan ngoãn lấy chiếc điện thoại thông minh bị vỡ màn hình ra, tìm kiếm chủ đề "Lấy nhầm vali ở sân bay thì phải làm sao".
Điện thoại là đồ cũ mua lại với giá vài trăm tệ, cho nên nó rất lag, dừng lại ở giao diện trống một lúc lâu, cuối cùng cũng có kết quả tìm kiếm, hiển thị bài viết được bấm thích nhiều nhất là "Trước tiên xem trên thẻ hành lý có số điện thoại liên lạc hay không, lúc làm thủ tục lên máy bay có người sẽ ghi số điện thoại, nếu không có thì liên hệ với hãng hàng không".
Lý Tễ nhìn tờ giấy dán trên vali, đó chắc là thẻ hành lý, trên đó thế mà có ghi số điện thoại thật.
Chuẩn bị tinh thần bị mắng, cậu sắp xếp lại lời nói, bấm số gọi dãy điện thoại kia.
*
Buổi tối, tại một căn hộ thông tầng ở trung tâm thành phố.
Khác với khung cảnh xe cộ tấp nập bên ngoài cửa sổ sát đất, nội thất bên trong chủ yếu là gam màu đen trắng xám, cách bài trí càng thêm đơn giản đến mức đơn điệu.
"Cậu chủ, đồ đạc trong vali... cần tôi mang đi bảo quản lạnh hoặc nấu nướng gì không ạ?" Người giúp việc dừng lại ở cửa phòng sách, hỏi người thanh niên đang đứng trước cửa sổ sát đất.
Thanh niên có khí chất kín đáo điềm đạm, vóc người cao ráo, diện mạo tuấn tú, cúc áo sơ mi trắng được cài cẩn thận đến tận cổ, lúc này mím nhẹ môi: "Không cần đâu, dì Khang."
Vốn dĩ không phải đồ của hắn, cũng không phải vali của hắn.
Có ai từng đi giao lưu học tập nghiên cứu ở nước ngoài mà còn mang theo rau dại về không? Dù hắn có ý tốt muốn mang về, nhưng cũng không qua được hải quan.
Dì Khang là người đã nhìn Hoắc Chiêu lớn lên, sau khi Hoắc Chiêu lên đại học chuyển ra khỏi nhà cũ của nhà họ Hoắc, dì ấy vẫn tiếp tục đi theo chăm sóc hắn, biết tính cậu chủ ôn hòa, thích sự yên tĩnh, nên dì ấy cũng âm thầm thở dài rồi đi ra.
Từ khi ông bà chủ qua đời, cậu chủ rất ít khi ở cùng với những đồng trang lứa, lúc còn là nghiên cứu sinh chưa tốt nghiệp, hắn cũng đã tiếp quản gần hết sản nghiệp của nhà họ Hoắc.
Giá như đám rau dại trong vali kia là do bạn của cậu chủ tặng thì tốt rồi.
Nghe tiếng đóng cửa, Hoắc Chiêu ngẩng đầu nhìn ra ngoài cửa sổ, không biết tuyết đã lặng lẽ rơi từ lúc nào, bông tuyết nhỏ như hạt muối, rơi trên mái nhà, mặt đất, từng điểm nhỏ li ti san sát nhau trên rơi lên tán ô, trông chiếc ô như đang chứa đầy bụi bẩn.
Ánh mắt lạnh lùng nhìn chiếc vali đen ở góc nhà, rồi lại lạnh nhạt nhanh chóng dời đi, suy nghĩ bất chợt bay xa.
Loại rau dại đó Hoắc Chiêu chỉ nhìn thấy một lần khi mở vali, có vẻ như đã được rửa sạch sẽ.
Cố tình đi máy bay ký gửi một bó rau dại, thật ngốc.
Trong vali ngoài quần áo của hắn ra còn có một số tài liệu học thuật quan trọng, nhất định phải lấy lại.
Đang định liên lạc với hãng hàng không để xử lý thì màn hình điện thoại bỗng sáng lên, cuộc gọi đến là một số lạ ở Bắc Kinh, hắn nhấn nút nghe —
*
Lý Tễ vừa bấm gọi điện thoại thì đã lập tức nảy sinh ý nghĩ hối hận, hay là nên dùng số điện thoại tìm Wechat trước, nhắn tin thì hơn, cậu nói chuyện vụng về lắm.
Chuông điện thoại kết thúc, đầu dây bên kia bắt máy, đầu óc cậu trống rỗng trong giây lát, lời đã sắp xếp kỹ càng cũng không nói ra được.
Lý Tễ nắm chặt điện thoại.
"Xin chào." Giọng cậu không quá lưu loát: "Tôi muốn hỏi, có phải anh đã lạc mất một chiếc vali, ở sân bay không..."
Đầu dây bên kia ngừng một lát, sau đó một giọng nam trầm thấp lạnh lùng vang lên: "Xin chào."
"... Ừm, là vali của tôi, nó đang ở chỗ cậu sao?"
Người đàn ông đó có giọng nói rất hay, truyền thẳng vào tai, trời sinh đã mang theo vẻ lạnh lùng tản mạn.
Lý Tễ thở phào nhẹ nhõm, nói theo lời đã sắp xếp: "Chúng ta hẹn thời gian hoặc địa điểm để đổi lại vali được không? Rất xin lỗi, là tôi đã lấy nhầm vali, rau trong vali nếu anh không ngại cũng có thể nếm thử, là tôi mang từ quê lên —"
Nghĩ đến ánh mắt ghét bỏ của nhân viên tổ chương trình trước đó, cậu thận trọng bổ sung: "Không bẩn đâu, tôi hái từ vườn về, đều đã rửa sạch sẽ rồi, rửa ba lần lận."