Vạn Người Ghét, Nhưng Là Nhóc Ngốc Nghếch Thành Thật!

Chương 2

Trước Sau

break

Trong chín năm giáo dục bắt buộc và ba năm học cấp ba mà cậu được tiếp nhận, hành vi này rõ ràng là không được phép.

Tuy cậu không cảm thấy mình sẽ ngu ngốc đến mức làm ra những chuyện đó, nhưng một đoạn ký ức lớn lại ùa vào trong đầu, mà mấy ngày sau cậu quả thực cũng nhận được lời mời của tổ chương trình, số tiền này vừa vặn là số tiền cậu cần để học đại học.

Mà ba mẹ trong ký ức, quả thực cũng không tốt với cậu lắm, lúc nào cũng mắng "đồ ăn hại học hành làm gì, không bằng về nhà trồng trọt".

Thì ra là vì cậu không phải là con ruột, Lý Tễ bỗng nhiên thở phào nhẹ nhõm.

Cậu cụp mi mắt xuống, ánh mắt tập trung vào khóa kéo nhựa của chiếc cặp sách.

Kỳ thực cậu không nên đến đây, không đến thì sẽ không có chuyện gì, cậu có thể yên tâm trải qua kỳ nghỉ đông này, sống một cuộc sống bình thường.

Nhưng lỡ như thì sao?

Biết đâu sẽ không giống như vậy, ba mẹ Thẩm kỳ thực rất quan tâm đến cậu, bao nhiêu năm qua vẫn luôn tìm kiếm cậu.

Lúc này xe bỗng nhiên dừng lại, cửa xe bị người ta kéo ra từ bên ngoài, đang là tháng mười một, gió lạnh bên ngoài thổi vù vù vào trong.

"Xuống xe xuống xe!"

Lý Tễ lặng lẽ siết chặt chiếc áo jacket mỏng manh, thầm nghĩ chờ sau khi ghi hình chương trình xong nhận được tiền, có thể mua một chiếc áo phao mặc cho qua mùa đông, nếu như cậu có thể sống sót qua mùa đông này.

Xe của tổ chương trình chạy thẳng đến nhà họ Thẩm, tiến hành ghi hình tập đầu tiên của chương trình, nhà họ Thẩm nói là đặc biệt tổ chức một bữa tiệc tiếp đón cậu, thế nhưng chỉ có Lý Tễ biết rõ tình tiết là hiểu rõ, bữa tiệc này là do anh cả Thẩm Thanh Không tổ chức, mục đích chính là để dằn mặt cậu, giúp em trai Thẩm Thanh Độ bị đày đi ở nông thôn trút giận.

Chỉ là cụ thể chi tiết thế nào cậu cũng không nhớ ra, nên cậu dứt khoát không nghĩ nữa.

"Tiểu Lý à, đến bữa tiệc thì cứ coi như ở nhà mình, đừng câu nệ." Vẻ mặt phó đạo diễn hiền từ, có vẻ rất thân thiết, "Cậu có muốn ăn gì, muốn uống gì cứ lấy."

"Cứ tự nhiên một chút, khán giả mới thích cậu chứ!"

Hắn ta vỗ vai Lý Tễ, đôi mắt híp càng thêm phần nịnh nọt, như đang nhìn một cây hái ra tiền.

Không phải cây hái ra tiền thì là gì, đồ nhà quê đến từ vùng núi nông thôn, lần đầu tiên tham gia buổi tụ họp thượng lưu thế này, chỗ có thể giở trò còn nhiều là đằng khác.

Kỳ thực hắn ta cũng biết chút ít nội tình, ban đầu tổ chương trình đã quyết định là hai gia đình khác, là nhà họ Thẩm chủ động tìm đến bọn họ, đưa một khoản phí tài trợ, nói con trai út muốn vào giới giải trí chơi đùa, còn chỉ đích danh muốn đổi với Lý Tễ.

Núi nào làng nào nhà ai đều nói rõ ràng rành mạch, nói không có chút bí mật hào môn nào ở trong đó, ai mà tin...

Những người làm nghề như họ, điều tối kỵ nhất là nói nhiều, thời đại này con riêng con của bé ba nhiều vô số kể, cần gì phải tự chuốc lấy phiền toái, kiếm được tiền là được rồi.

Chương trình kỳ này, nhất định sẽ bạo!

"Vâng, cảm ơn phó đạo diễn." Lý Tễ ủ rũ đáp một tiếng, né tránh ánh mắt của hắn ta, đi theo sau nhân viên công tác bước vào sảnh tiệc.

Vừa bước vào cửa, ánh mắt của tất cả mọi người nhất thời tập trung vào người cậu.

Thực ra trong sảnh rất ấm áp, thế nhưng Lý Tễ vẫn khoác chặt áo khoác hơn, không để ý đến những ánh mắt dò xét.

Nơi này đẹp quá, cả đời cậu chưa từng thấy nơi nào đẹp như vậy, nhiều đèn như vậy, chiếc bàn dài như vậy, trên bàn bày đầy những món ăn bánh ngọt tinh xảo và rất nhiều người ăn mặc sang trọng.

Thì ra người ở thành phố đều như vậy.

Phó đạo diễn dẫn cậu đến chiếc ghế bên cạnh bàn dài ngồi xuống, liền bắt đầu sắp xếp thợ quay phim bố trí góc máy, còn liên tục dặn dò cậu ăn nhiều một chút.

Lý Tễ bèn ngoan ngoãn ăn những chiếc bánh ngọt tinh xảo kia.

Đã nhận tiền của tổ chương trình thì phải làm việc nghiêm túc, cậu không phải loại người ăn không ngồi rồi.

Các loại bánh ngọt thật phong phú, bánh pudding dạng đông lạnh, có mùi caramel nhàn nhạt, ngon quá.

Cậu ăn quá tập trung, ăn xong bánh pudding lại ăn bánh kem dâu tây, đến mức có người đi đến bên cạnh cũng không phát hiện ra.

Người nọ bất mãn khẽ hắng giọng một tiếng.

"Cậu chính là cái tên nhà quê được đổi đến đấy à?" Giọng nói trong trẻo, ngữ điệu hơi cao lên.
 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc