Vừa đến trạm dịch, Bùi Khiêm Chi liền sai Hoa Thanh đi tìm một đại phu. Phòng thượng đẳng trong trạm dịch không đủ, nên Bùi Khiêm Chi và Lục Chiêu Nhiên được sắp xếp ở chung một phòng.
Lục Chiêu Nhiên không còn tâm trí để bận tâm đến chuyện nam nữ khác biệt, chỉ để mặc Vân Khê dìu mình: "Chiêu Nhiên, Tướng gia rốt cuộc muốn làm gì?"
Lục Chiêu Nhiên ôm bụng, vẻ mặt cầu cứu nhìn Vân Khê: "Giúp ta chuẩn bị ít nước ấm đi."
Dưới thân ẩm ướt khó chịu vì nguyệt sự, Vân Khê đi tìm băng nguyệt sự cho nàng.
ŧıểυ nhị mang một chậu nước vào phòng. Lúc này, Bùi Khiêm Chi cũng bước vào ngồi xuống bên bàn, Lục Chiêu Nhiên hơi đỏ mặt, cắn môi, vừa định mở miệng thì Vân Khê vội vã chạy tới.
Vân Khê thấy Tướng gia ngồi nghiêm chỉnh ở đó, vội cúi người hành lễ: "Tướng gia."
Bùi Khiêm Chi cúi đầu nhìn chậu nước, rồi lại nhìn bọc vải trên tay Vân Khê, chỉ nghĩ rằng nàng chuẩn bị tắm rửa thay y phục, liền hỏi: "Sao không dùng thùng tắm?"
Vân Khê ấp úng mãi không nói nên lời, còn Lục Chiêu Nhiên thì ôm bụng vì đau đớn: "Tướng gia, bản quan muốn tắm."
Bùi Khiêm Chi quay đầu nhìn gương mặt nhỏ nhắn đầy bướng bỉnh của nàng, sắc mặt vẫn nhợt nhạt, nàng ôm bụng như thể rất đau. Y nhíu mày: "Trên người ngươi, có chỗ nào mà bản quan chưa từng thấy?"
Lục Chiêu Nhiên sững sờ, ngay cả Vân Khê cũng chết lặng.
Dù nói vậy, nhưng y vẫn đứng dậy ra ngoài.
Vân Khê canh giữ trước cửa. Đợi đến khi Lục Chiêu Nhiên tắm xong, Bùi Khiêm Chi vừa thấy chậu nước đầy máu liền nhíu mày càng sâu hơn. Y đẩy cửa bước vào, chỉ thấy nàng đã nằm co ro trên giường.
Cơ thể cuộn lại, trông có phần đáng thương.
Y đứng nhìn từ trên cao.
Lục Chiêu Nhiên khẽ nheo mắt, mơ hồ mở ra, liền thấy áo choàng màu xanh đậm, đôi mắt sâu thẳm, đường nét kiên nghị, bờ môi mỏng mím chặt, toát lên một loại khí thế lạnh lùng, sát phạt.
"Hôm đó trên núi, ngươi rõ ràng không hề bị thương." Bùi Khiêm Chi chậm rãi mở miệng, ánh mắt sắc bén chặt chẽ khóa chặt nàng, tràn đầy uy áp.
Khi đại phu đến, Lục Chiêu Nhiên và Bùi Khiêm Chi vẫn đang giằng co.
Lục Chiêu Nhiên không hiểu tại sao Tướng gia lại quan tâm đến chuyện vết thương của mình ở chỗ nào đến vậy?
Nàng không dám để đại phu bắt mạch, nhíu mày nói: "Ta là tới nguyệt sự, không phải bị thương."
Thoáng chốc, trên mặt Bùi Khiêm Chi hiện lên vẻ lúng túng hiếm thấy. Y hướng ra ngoài, nói với Hoa Thanh: "Bản quan không sao rồi, đưa ít bạc rồi tiễn đi đi."
Lục Chiêu Nhiên bỗng thấy trong lòng ấm áp. Y còn cố ý tìm đại phu cho nàng sao?
Nàng cảm thấy hơi lạnh, bèn quấn chặt chăn hơn: "Đa tạ Tướng gia đã quan tâm."
Bùi Khiêm Chi có chút không vui, nhìn nàng run lên vì lạnh, liền ném chiếc chăn trên giường về phía nàng: "Hầu gia tự lo lấy đi, đừng để chưa đến Giang Nam mà đã mất mạng rồi."