Nhị Nha ba chân bốn cẳng lon ton chạy ra giá lấy chiếc ô giấy dầu nền xanh hoa đỏ, hớn hở bật ô đứng đợi ngoài cửa, đôi mắt sáng rực nhìn nàng.
Liên Sanh: "..."
Nàng vốn chẳng định ra ngoài, cơ mà đến nước này thì không bước ra cũng không được.
Trên bờ tường bao quanh sân nhà nàng, ló ra một loạt những cái đầu lố nhố.
Tiếng xì xào thì thầm khe khẽ vang lên: "Suỵt, Liên Sanh tỷ tỷ ra rồi kìa!"
Đỗ thị vác chổi, quơ loạn xạ lên bờ tường: "Đi chỗ khác! Chỗ khác chơi! Cái lũ ranh con vắt mũi chưa sạch, cũng bày đặt học đòi cái thói dâm dê bẩn thỉu!"
Bọn nhãi ranh cười hí hí ha ha rồi ù té chạy tán loạn.
Đang lúc ấy, có một vị tiên sinh chít khăn lam, mặc áo xanh từ góc phố bước tới.
Dáng người hắn thon dài, thẳng tắp, phiêu dật như tùng như trúc.
Lúc hắn rảo bước, luồng khí xung quanh cứ như ngưng đọng, chẳng chút lay động.
Gương mặt hắn góc cạnh, lạnh lẽo tựa vách núi phủ băng tuyết, đôi mắt đen sâu thẳm như coi khinh cả chúng sinh thiên hạ.
Rõ ràng mang vẻ mặt lạnh nhạt, nhưng lại toát lên một luồng phong thái không sao tả xiết.
"Chúng con chào Hoắc phu tử ạ!" Lũ nhóc tì ngoan ngoãn đứng thẳng lưng, khoanh tay cúi chào vị tiên sinh.
Đỗ thị vác chổi rượt theo ra đến nơi.
Hoắc Phong bất giác nhíu mày.
Đuôi mắt hắn liếc qua tà váy lụa mỏng manh màu hồng phấn lấp ló nơi góc tường, trong lòng lập tức hiểu rõ.
Lại là do con hồ ly tinh lẳng lơ kia gây chuyện rồi.
Đám nhãi ranh và Đỗ thị đều câm như hến.
Ở cái đất Hậu Đoan Môn này, Hoắc phu tử là một sự tồn tại vô cùng đặc biệt.
Tuy ăn mặc giản dị nhưng hắn lại toát lên vẻ cao khiết, nghiêm nghị.
Bất kể là người lớn hay trẻ con hễ nhìn thấy hắn, dưới áp lực bức người ấy, ai nấy đều bất giác nhún nhường, cung kính chỉnh tề hô một tiếng phu tử.
Đám đông đưa mắt nhìn theo bóng Hoắc phu tử khuất sau góc phố, bấy giờ hai phe mới lại nhe răng trợn mắt tiếp tục đấu khẩu.
Liên Sanh đứng trong sân nghe mà lắc đầu ngán ngẩm.
Từ lúc nàng tỉnh lại tới giờ, cái cảnh này ngày nào cũng diễn ra y như lập trình.
Đỗ thị tuy thô lỗ, cục cằn, nhưng bà yêu thương nàng thật lòng.
Nàng từ nhỏ sinh ra trong hoàng gia, bước đi nơm nớp như đạp trên băng mỏng, đã bao giờ chứng kiến thứ tình thân bao bọc thẳng thắn, nồng nhiệt đến thế.
Trong lòng Liên Sanh trào dâng một nỗi cảm động.
Nàng uyển chuyển bước ra khỏi cổng sân, duyên dáng đứng đó.