Trường An Phú Quý

Chương 34.1: Cái gọi là tâm ý!

Trước Sau

break

Sau khi có được con ngựa của riêng mình, lại còn là một con tuấn mã cao lớn, trong lòng Hứa Trường An rất vui mừng, dự định sau này ngày nào y cũng sẽ tự tay cho nó ăn để nó sớm nhận chủ.

“Vương gia, lát nữa ta sẽ đi xem số thuốc đã được chuẩn bị cho Tĩnh Vương, ngài muốn đích thân mang thuốc đến cho đệ ấy không? Chắc Tĩnh Vương sẽ khởi hành trong vài ngày tới nhỉ?” Ngoài việc chuẩn bị thuốc trong Vương phủ, Hứa Trường An còn sai người đi ngoại thành để tìm thêm thuốc. Y nghĩ rằng dù lượng thuốc không đủ cho cả đội quân nhưng cũng đủ cho Tĩnh Vương và đội hộ vệ của hắn sử dụng.

Hai huynh đệ bọn họ dường như có tình cảm khá tốt nên nếu thân thể Tiêu Thanh Yến đã khỏe lại, ngoài việc đến đưa thuốc, hắn cũng tiện thể tiễn biệt Tĩnh Vương luôn.

“À đúng rồi Vương gia, ta còn chuyện khác muốn nói với ngài. Chúng ta về trước đi.” Hứa Trường An muốn nhắc đến chuyện thị tẩm của các Trắc phi, y nghĩ nên quyết định chuyện này càng sớm càng tốt.

Tiêu Thanh Yến đã lớn tuổi rồi, hắn cũng đã cưới hai vị Trắc phi. Dù không thích lắm nhưng hắn cũng không thể bỏ mặc bọn họ, suy cho cùng cũng cần phải nghĩ đến việc con cái.

“Không cần đâu, ngươi về trước đi, bản vương phải đến Đồng Tâm Viện. Còn thuốc của Tĩnh Vương thì ngươi cứ bảo người mang đến phủ của đệ ấy là được.”

“... Ồ.” Hứa Trường An không biết cái Đồng Tâm Viện mà Tiêu Thanh Yến nói đến là gì. Nhưng y chợt nhớ đến Nam Tịch, thầm suy đoán nơi đó chắc hẳn là viện tử mà Nam Tịch đang ở. Phải rồi, cũng không biết nàng ta thế nào rồi, Tiêu Thanh Yến đương nhiên phải đến thăm nàng ta, nhưng... y có nên đi cùng không?

“Sức khỏe của Nam Tịch cô nương thế nào rồi? Có bị thương nặng không? Ta đến thăm nàng ấy cùng với Vương gia rồi mới về nhé?”

“Không cần, ngươi ít tiếp xúc với nàng ấy thôi. Còn nữa! Sau này nếu không có bản vương ở đó thì không được gặp riêng Nam Tịch.”

“... Được thôi.” Hứa Trường An không hiểu sao Tiêu Thanh Yến lại nghiêm túc như vậy. Y chỉ muốn đi xem nàng ta thôi mà, đâu phải đi làm khó dễ gì đâu. Tiêu Thanh Yến có người mà hắn thích, y cũng thấy vui thay cho hắn mà. Thế nhưng Hứa Trường An nhìn vẻ mặt khó chịu của hắn, thầm nghĩ: “Thôi vậy, không cho y đi thì y sẽ không đi.” 

Dù gì nàng ta cũng là ân nhân cứu mạng của Tiêu Thanh Yến chứ không phải của y, y không cần phải nịnh nọt người ta. Hứa Trường An mải tức giận trước mấy câu nói cuối cùng của Tiêu Thanh Yến mà quên mất luôn điều y muốn bàn với hắn. 

Đến khi trở về viện tử của mình, Hứa Trường An uống hai ly trà xong mới nhớ ra y chưa nói đề cập đến chuyện thị tẩm với Tiêu Thanh Yến. Nếu ngày mai mấy nữ nhân kia lại đến hỏi, y biết trả lời thế nào đây? Ngày nào cũng phải đối phó với họ thật sự rất phiền phức.

“Xuân Vũ, ngươi đi gọi quản gia đến đây, nói ta có việc muốn thương lượng với ông ấy.” Tạm thời y chưa giải quyết được chuyện riêng của Tiêu Thanh Yến thì cứ lo giải quyết việc chính của Vương phủ trước vậy. Thời tiết đang lạnh dần, cần phải chuẩn bị y phục mùa đông cho hạ nhân trong phủ.

“Vương phi, còn chưa đầy nửa tháng nữa là lập đông rồi, ngài cũng nên chú ý mặc thêm y phục vào.” Mùa đông hàng năm, thiếu gia nhà nàng bị cảm lạnh mấy lần, Đông Tuyết lo lắng nhưng trong lòng cũng có chút yên tâm. Năm nay đã khác rồi, thiếu gia ở trong Vương phủ chắc chắn sẽ không bị ngược đãi nữa, sức khỏe hẳn sẽ tốt hơn nhiều so với mọi năm.

“Ta biết rồi. Gọi quản gia đến là để bàn chuyện làm y phục mùa đông cho mọi người trong phủ. Trước đây ta đã xem qua nhà kho của Vương phủ, hình như có khá nhiều vải vóc. Mấy thứ ấy đặt ở đó cũng chỉ để không, chi bằng mang hết ra may y phục mới cho các ngươi.” 

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc