Ba ngày sau, yến tiệc trong cung đã đến. Nhờ lời nói của Tiêu Thanh Triển, Hứa Trường An vốn nghĩ rằng họ không cần vào cung nữa, nhưng không ngờ đến ngày yến tiệc, Tiêu Thanh Yến vẫn dặn Hứa Trường An chuẩn bị tiến cung.
"Mỗi ta đi thôi sao?" Thậm chí Tiêu Thanh Yến còn không thay y phục. Hắn vẫn mặc thường phục rộng rãi, cũng không có ý định thay đồ, nhưng lại bảo y chuẩn bị, ý hắn là chỉ có y đi thôi à?
"Bản vương không khỏe, ngươi thay bản vương đi tiễn biệt Tiêu Thanh Triển."
"Ồ, được, ta sẽ chuẩn bị ngay." Nếu các thành viên Hoàng thất và triều thần đều phải tham gia yến tiệc tối nay để tiễn biệt Tiêu Thanh Triển thì việc phủ Hiền Vương không ai đến quả thực không hợp lý.
Hầu như mỗi lần vào cung đều không có chuyện gì tốt. Hứa Trường An thực sự không muốn vào cung, càng huống hồ lần này chỉ có mình y, trong lòng thực sự có chút sợ hãi.
"Ma ma, hôm nay phải phiền bà rồi." Hứa Trường An không rõ quy tắc trong cung lắm, chỉ biết phải cẩn thận lời nói và hành động trong mọi việc nhưng không biết phải điều chỉnh thế nào. Y là Vương phi của Tiêu Thanh Yến, nếu thái độ quá khiêm nhường sẽ bị người khác coi thường, đến lúc đó làm liên lụy Tiêu Thanh Yến bị người ta bàn tán.
"Vương phi, ngài là chính phi của Hiền vương, còn được Hoàng thượng tự mình sắc phong, không chỉ văn võ bá quan mà cả các nương nương trong cung ngoại trừ Hoàng hậu thì những người khác dù ngài hành lễ theo thứ bậc thì họ cũng phải đáp lễ. Ngài phải nhớ thân phận tôn quý của bản thân, không cần câu nệ." Triều Đại Tiêu phân biệt rõ ràng chính thứ, ngay cả Hoàng thất cũng tuân theo quy tắc này. Con cái của Tiên Hoàng hậu không cần hành lễ trước các phi tần khác, dù có hành lễ thì phi tần cũng phải đáp lễ.
Phương ma ma từng hầu hạ Tiên Hoàng hậu, từng chứng kiến đương kim Hoàng hậu ngày ngày đến thỉnh an Tiên Hoàng hậu. Dù hiện nay Lâm Quý phi đã trở thành Hoàng hậu, nhưng trong mắt Phương ma ma thì Kế hậu không thể tôn quý hơn Hiền Vương vốn là trưởng tử của Tiên Hoàng hậu.
Nhờ lời nói của Phương ma ma, Hứa Trường An mới hiểu ra một điều. Tại sao y và Tiêu Thanh Yến kết hôn lâu như vậy mà chưa bao giờ phải vào cung thỉnh an Hoàng hậu. Hóa ra không phải Tiêu Thanh Yến không muốn mà là họ không cần.
"Ma ma, ta hiểu rồi."
Yến tiệc Hoàng thất luôn là nơi để các quan lại và quý tộc trong kinh thành kết giao quan hệ, xem xét hôn nhân cho con cái. Vì yến tiệc này cả nam lẫn nữ đều có thể tham dự, không cần ngồi riêng nên dễ dàng quan sát người mình ưng ý.
Yến tiệc được tổ chức tại Ngự Hoa viên của Hoàng cung, Hoàng đế ngồi ở giữa, hai bên là Hoàng hậu và Quý phi, sau đó là các Hoàng tử, tiếp theo là các quan lại theo chức vụ từ cao xuống thấp.
Tuy Hứa Trường An đã đồng ý với Tiêu Thanh Yến vào cung nhưng không có ý định ở lại lâu. Nghĩ rằng nếu là tiễn biệt Tiêu Thanh Triển thì chỉ cần gặp hắn, thay mặt Tiêu Thanh Yến chúc hắn toàn quân đại thắng, sớm ngày khải hoàn là được. Dù gì y cũng là Hiền Vương phi, giờ Hiền Vương không khỏe, y phải về chăm sóc, đó mới là bổn phận của y, người khác không thể nói gì được.
Yến tiệc bắt đầu, cung nữ nhẹ nhàng bước vào theo nhạc lễ. Sau một điệu múa, cung nữ rời đi, Hoàng đế nói về chủ đề chính của yến tiệc, các triều thần và con cái họ dùng đủ mọi cách để chúc Tiêu Thanh Triển sớm ngày đại thắng trở về.
"Hoàng tẩu ~"
"..." Sao vị cô nương này trông quen quá vậy? Hứa Trường An cảm thấy có người ở đâu đó gọi mình…
Đợi đã! Nàng gọi y là Hoàng tẩu, vậy nàng nhất định là nữ nhi của Hoàng đế, chẳng lẽ đối phương là Trưởng công chúa của Đại Tiêu, Tiêu Thanh Nguyệt? !
"Công chúa Điện hạ, sao người lại mặc nam trang?"
Vừa hỏi xong, Hứa Trường An đã hối hận, lỡ y đoán sai thì sao, hơn nữa dù không đoán sai thì y cũng không thể hỏi câu hỏi này.
"Haha ~ Hoàng tẩu thật thú vị, từ nhỏ ta đã quen mặc nam trang rồi, chưa ai hỏi ta tại sao, ta cũng không biết, có lẽ là thói quen mà cũng tiện nữa. Tẩu không biết đâu, ở trong rừng núi mặc nam trang đơn giản tiện lợi, mặc nữ trang rườm rà lắm." Trong lúc nói chuyện đã có người chuẩn bị ghế cho Tiêu Thanh Nguyệt nhưng nàng không ngồi xuống, dáng vẻ giống như chỉ qua nói chuyện với Hứa Trường An một lát rồi đi.
Chuyện của Tiêu Thanh Nguyệt không chỉ Hứa Trường An mà cả thường dân khắp Đại Tiêu cũng biết một chút. Nghe nàng nói vậy, Hứa Trường An có chút khâm phục nàng. Tuy nàng là công chúa, được Hoàng đế nuông chiều nhưng lại sống trong rừng sâu từ nhỏ. Tiêu Thanh Nguyệt còn kể, lúc nàng ở trong rừng cũng không để người khác hầu hạ mà đều tự làm mọi việc.
Nhân vật chính của yến tiệc hôm nay là Tiêu Thanh Triển, tất nhiên không có thời gian trò chuyện với Hứa Trường An. Y vốn định đợi một lát, sau đó đến chúc Tiêu Thanh Triển một chén rượu rồi cáo từ, nhưng không ngờ Tiêu Thanh Nguyệt lại đến nói chuyện.
"Hiền Vương phi, tuy ngài cũng là nam nhân, nhưng ngài đã gả cho Hiền Vương nên cũng tính như là nữ quyến. Giờ ngài lại thân thiết với tiểu tử kia, e là không tốt, không sợ làm mất mặt Hiền vương sao?"