Trường An Phú Quý

Chương 27.1: Tự cho là đúng.

Trước Sau

break

Sau một trận kinh sợ, Hứa Trường An vội vàng hỏi Tiêu Thanh Yến vì sao lại bị thương, Vũ Nhân Vũ Nghĩa đã đi đâu, chẳng phải đã dặn dò bọn họ đi theo bảo vệ sao? Tại sao lại không thấy bóng dáng đâu cả.

"Giữa đường bị thích khách tập kích, nên đã bị tách khỏi họ." Tuy Tiêu Thanh Yến không nói nhiều, nhưng Hứa Trường An cũng hiểu Vũ Nhân Vũ Nghĩa nhất định đã dốc hết sức bảo vệ, nếu không Tiêu Thanh Yến sẽ không nói với giọng điệu như vậy.

Vũ Nhân Vũ Nghĩa quả thực đã dốc hết sức bảo vệ, trên thực tế lúc này hai huynh đệ bọn họ đang dẫn theo một đội nhân mã lo lắng tìm kiếm Tiêu Thanh Yến.

Sau khi hai huynh đệ và Tiêu Thanh Yến tách ra, họ nhanh chóng trở về doanh trại, bẩm báo với Hoàng đế việc Tiêu Thanh Yến bị tập kích. Hoàng đế vừa phái người đi tìm kiếm, vừa nổi trận lôi đình! Vị võ tướng phụ trách việc săn bắn lần này ngay lập tức bị phạt, hiện tại toàn bộ bãi săn đã được canh phòng nghiêm ngặt.

Lúc Tiêu Thanh Yến giao đấu đã bị thương ở vùng thắt lưng, lúc ngã ngựa lại bị thương ở chân phải. Hiện tại cả người hắn đều khá chật vật, phải dựa lưng vào một gốc cây đại thụ, sắc mặt tái nhợt.

"Vương gia, chỉ cần Vũ Nhân và Vũ Nghĩa thoát khỏi thích khách nhất định sẽ đi bẩm báo với Hoàng thượng. Hoàng thượng biết ngài bị tập kích nhất định sẽ phái người tới tìm kiếm, chúng ta chờ một chút là được, lát nữa sẽ có người đến cứu chúng ta." Đối với việc y và Tiêu Thanh Yến bị tập kích, Hứa Trường An kỳ thực cũng không quá ngạc nhiên, tuy triều Đại Tiêu hiện nay coi như cường thịnh nhưng tuyệt đối không phải không có lo lắng.

Không nói đến Bắc Địch luôn quấy nhiễu biên giới phía Bắc của Đại Tiêu, còn có Nam Cương ở vùng biên giới Tây Nam, đối với Tiêu Thanh Yến mà nói, ngoại trừ mối họa bên ngoài này còn có mối hoạ bên trong, mấy huynh đệ của hắn đặc biệt là Nhị Hoàng tử, hẳn là không thể chấp nhận được vị 'Hiền Vương' này.

Hứa Trường An không hiểu, nếu Hoàng đế đã loại Tiêu Thanh Yến ra khỏi danh sách người kế vị, tại sao còn phong hắn làm Hiền Vương? Nếu chỉ là một tước vị bình thường, hiện tại Tiêu Thanh Yến chỉ là một kẻ nhàn rỗi phú quý, đáng ra không nên bị ai nhòm ngó nữa.

"Vương phi, dân nữ còn có chút việc riêng, xin phép cáo từ trước. Hai người ở đây nghỉ ngơi đợi thị vệ tới nhé."

"Khoan đã! Vẫn còn chưa biết tên cô nương, có thể cho bản vương biết được không?" Người nãy giờ im lặng bên cạnh, vừa lên tiếng đã muốn cáo từ, Tiêu Thanh Yến vội vàng hỏi.

"Được..." Hứa Trường An chưa kịp nói hết câu đã bị Tiêu Thanh Yến cắt ngang. Y tự giác nuốt lại lời chưa nói, nghiêng người sang một bên, để Tiêu Thanh Yến có thể nhìn rõ nữ tử bên cạnh.

"Không dám, dân nữ tên là Nam Tịch. Mong Vương gia bảo trọng thân thể, dân nữ xin phép cáo từ." Nam Tịch nói xong nhanh chóng đứng dậy, xoay người muốn rời đi, nhưng lại quay đầu vì lời nói của Tiêu Thanh Yến, mỉm cười với hai người.

"Nam cô nương chậm đã, khu rừng này nguy hiểm, sao cô nương có thể một mình lên đường được chứ? Cô…”

"Vương gia nói đùa rồi, Nam Tịch vốn là người hái thuốc, từ nhỏ đã theo phụ thân lên núi hái thuốc, dân nữ đã quen thuộc khu rừng này lắm rồi, sao có thể gặp nguy hiểm được. Ngược lại là Vương gia và Vương phi phải cẩn thận hơn, đề phòng những sinh vật nhỏ trong rừng, tuy chúng cắn không chết người nhưng cũng sẽ khó chịu một trận đấy." Nam Tịch lại mỉm cười với hai người, rồi cúi người rời đi. Nụ cười cuối cùng của Nam Tịch trước khi rời đi vừa vặn rơi vào mắt Hứa Trường An. Ngoại trừ Nhị Hoàng tử Tiêu Thanh Niệm mà y vừa gặp, Hứa Trường An lớn đến chừng này vẫn chưa từng thấy ai xinh đẹp như nữ tử trước mắt.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc