Trường An Phú Quý

Chương 25.1: Bất ngờ được bảo vệ.

Trước Sau

break

Tư thế ngủ của Hứa Trường An từ trước đến nay luôn rất tốt nên hôm sau khi tỉnh dậy, phát hiện bản thân lại ngủ trong lòng Tiêu Thanh Yến, y nghĩ thế nào cũng không hiểu nổi. Chẳng lẽ là do cơ thể của Tiêu Thanh Yến ấm hơn y? Cho nên sau khi ngủ say, y đã vô thức di chuyển theo nguồn nhiệt?

Hứa Trường An chưa bao giờ dám nhìn kỹ khuôn mặt Tiêu Thanh Yến, y chỉ biết Tiêu Thanh Yến rất tuấn tú, không chỉ khuôn mặt mà cả người Tiêu Thanh Yến đều là hình mẫu mà y yêu thích và muốn trở thành. Cao ráo, chân dài, dáng người khỏe mạnh, bờ vai rộng lớn, rắn chắc như tường đồng vách sắt, chỉ cần tưởng tượng một người như vậy vung trường thương* với khí thế oai hùng cũng đủ khiến Hứa Trường An phấn khích hồi lâu. Nhưng sau sự phấn khích lại là tiếc nuối, cơ thể y quá yếu ớt, không biết sau này nếu chăm chỉ rèn luyện liệu có cải thiện được không.

(*)một loại giáo dài của Trung Quốc.

"Haiz.”

"Sao vậy? Bản vương  không hợp ý ngươi à?" Tiêu Thanh Yến vì thân thể không khỏe nên đã dậy từ sớm, phát hiện Hứa Trường An cứ nhìn hắn chằm chằm, hắn không lên tiếng nhưng không ngờ y nhìn hồi lâu, cuối cùng chỉ thở dài một hơi!

Hứa Trường An hoàn toàn không ngờ Tiêu Thanh Yến đã tỉnh, hơn nữa hắn còn biết y vẫn luôn... quang minh chính đại nhìn trộm hắn. Hứa Trường An sợ tới mức xoay người lại, nhanh chóng giải thích: "Không phải! Không phải. Ta... Vừa rồi ta chỉ là cảm thấy ta và điện hạ chênh lệch quá nhiều thôi, không phải cảm thấy điện hạ... không đẹp, điện hạ rất đẹp, còn đẹp hơn cả Tứ Điện hạ." Nếu hắn cho là y không hài lòng về dung mạo của hắn, vậy y cứ ra sức khen ngợi hắn tuấn tú chắc là được rồi nhỉ? Hơn nữa... hơn nữa y cũng không nói dối, Tiêu Thanh Yến vốn dĩ rất tuấn tú.

Tiêu Thanh Yến không hiểu lời của Hứa Trường An nhưng vẫn cảm thấy vui vẻ, ít nhất cái miệng kia của Hứa Trường An nói chuyện rất dễ nghe lại không giống như nói dối, nhưng… y nói y không thể so sánh với hắn nghĩa là sao?

"Vương gia, trước đây ta vô tình đọc được một cuốn y thư, bên trong có ghi chép về một loại thuốc thần kỳ, nếu người bị thương, bôi lên vết thương sẽ không còn cảm thấy đau đớn. Để bào chế ra thì chắc cần một chút thời gian nhưng ba ngày là quá ngắn." Cuốn y thư đó cũng chỉ là một cuốn tàn bản* mà thôi, chữ viết bên trên cũng rất mờ nhạt, Hứa Trường An nghĩ rằng đó hẳn là sách của tiền triều lưu truyền lại nên nó mới trở nên như vậy.

(*) Bản sách không đầy đủ, bị rách nát hoặc thiếu trang.

Triều Đại Tiêu đã được thành lập hàng trăm năm, triều đại trước đó dần dần bị người dân trong thiên hạ lãng quên, chỉ còn sót lại vài câu chuyện lưu truyền trong dân gian. Hứa Trường An từng nghe một truyền thuyết về tiền triều như thế này.

Truyền thuyết kể rằng, tiền triều có một vị thần y với y thuật cao siêu. Thần y đã nghiên cứu ra một loại thuốc có thể làm tê liệt toàn bộ cảm quan, chỉ cần uống thuốc này thì dù cơ thể bị mổ bụng cũng sẽ không cảm thấy đau đớn. Đáng tiếc là vị thần y kia dường như không có truyền nhân, tài năng y thuật cả đời đều theo ông ấy chôn vùi nơi Hoàng Tuyền.

“Không cần, chỉ là vết thương nhỏ mà thôi.” Tiêu Thanh Yến biết Hứa Trường An đang nói đến thứ gì, chắc là Ma Phí Tán nhỉ? Đáng tiếc năm đó công thức bào chế loại thuốc này đã bị thiêu rụi cùng với tiền triều.

Không nói đến việc Hứa Trường An biết mấy thứ này bằng cách nào, trong lòng Tiêu Thanh Yến vốn dĩ không ôm hy vọng nên chỉ trả lời tùy ý cho qua chuyện.

Sau khi Hứa Trường An rời giường, ăn sáng cùng Tiêu Thanh Yến xong y mới đến thăm Dương ma ma và những người khác rồi cùng Vũ Nhân, Vũ Nghĩa luyện tập cưỡi ngựa.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc