Sau khi Tiêu Thanh Yến và Hứa Trường An lần lượt bị gọi đi, trong lòng Mẫn Ngọc đắc ý, may mà nàng ta nghe lời ma ma làm ầm ĩ mọi chuyện lên, nếu không nàng ta sẽ phải chịu ấm ức mà không thể nói ra.
"Ma ma, người nói xem Hứa Trường An có bị phạt không? Hay chỉ là bị mắng mỏ cho xong chuyện? Đúng rồi, Vương gia tiến cung làm gì vậy, tại sao Hoàng thượng lại gọi cả Vương gia vào cung?" Hứa Trường An là Vương phi của một phủ, trong Vương phủ này chỉ cần Vương gia không trừng phạt y thì hiển nhiên không ai có thể làm gì được y. Nhưng bọn họ đều là người hoàng tộc, chuyện xảy ra trong hậu trạch Vương phủ, dù Vương gia có thiên vị như thế nào thì đối tượng nàng ta muốn kêu oan tất nhiên là Hoàng hậu.
“Trắc phi nương nương cứ yên tâm, đã đến chỗ Hoàng hậu rồi thì Hoàng hậu còn có thể đối tốt với Hứa Trường An sao?" Nhị Hoàng tử và Hiền vương vốn đã có hiềm khích sâu nặng, Vương phi của Hiền Vương đến chỗ Hoàng hậu thì làm sao có thể được đối xử tốt.
"Cũng đúng. Hơn nữa phụ thân ta và Lâm gia vốn là người cùng thuyền, Hoàng hậu nương nương nhất định sẽ giúp ta." Gần như đã tưởng tượng ra cảnh Hứa Trường An bị Hoàng hậu trách phạt, Mẫn Ngọc khẽ sờ sờ đầu mình, trong lòng vẫn có chút hối hận. Hôm qua ra tay hơi mạnh, không biết trên trán có để lại sẹo không, nếu có thì dù Hứa Trường An có mất nửa cái mạng cũng không đền được.
"Đúng rồi, tại sao Cầm Tâm không tới? Ta bị thương mà tỷ ta cũng không đến thăm ta?" Nàng ta vừa mới nhớ ra từ hôm qua đến giờ vẫn chưa thấy Cầm Tâm, tâm trạng Mẫn Ngọc vừa mới tốt lên lại trở nên tồi tệ!
"Cầm Tâm tỷ ấy có ý gì?" Vậy mà lại không thèm đến nhìn nàng ta một lần!
"Ôi tiểu thư của ta ơi, người cần gì phải bận tâm đến nàng ta? Người không thấy sau khi nàng ta đến đây một lần thì chưa từng đến lần nữa, nhà của nàng ta cũng chẳng phái người đến thăm nàng sao? Cầm Tâm không thể so sánh với người, người quan tâm nàng ta làm gì?”
"Hừ!" Chính vì biết Cầm Tâm không thể so sánh với bản thân nên Mẫn Ngọc mới cảm thấy tức giận. Nàng ta bị thương mà Cầm Tâm dám không đến thăm, nàng ta ăn gan hùm mật gấu à!
Đương nhiên Cầm Tâm biết Mẫn Ngọc bị thương, cũng biết đây là chủ ý do nhũ mẫu ngu xuẩn bên cạnh nàng ta đưa ra. Nàng cố ý không đến thăm Mẫn Ngọc vì nàng muốn để người trong Vương phủ biết, nàng và Mẫn Ngọc không phải là người cùng thuyền.
Lo lắng trong lòng Cầm Tâm cuối cùng vẫn thành sự thật.
Đã gả vào phủ Hiền Vương được nửa tháng, từ phản ứng của nhà mẹ đẻ, Cầm Tâm biết rằng từ nay về sau nàng chỉ có thể dựa vào chính mình. Hiền Vương và Nhị Hoàng tử rõ ràng là như nước với lửa. Từ lâu, phụ thân nàng đã theo phe Nhị Hoàng tử, nay nàng lại trở thành Trắc phi của Hiền Vương, vậy thì phụ thân nàng chỉ có hai lựa chọn, một là từ bỏ Nhị Hoàng tử để về phe Hiền Vương, hai là tiếp tục ủng hộ Nhị Hoàng tử... và từ bỏ nữ nhi này.
Hiền Vương đã trở thành quân cờ bị bỏ rơi, phụ thân đương nhiên là lựa chọn vế sau. Nỗi lo lắng trong lòng nàng rốt cuộc vẫn thành sự thật, sau này nàng và Hứa Trường An cũng chẳng khác gì nhau, đều là những người không có nhà mẹ đẻ để dựa vào.
"Nương nương, bây giờ trời đã trở lạnh, người đừng ngồi trước gió như vậy, cẩn thận nhiễm phong hàn.”
"Ma ma, ta chỉ muốn sống tốt, sống một cuộc đời không bị ai bắt nạt mà thôi." Dù tâm như gương sáng nhưng lại bị vây hãm trong vũng bùn, Cầm Tâm biết con đường phía trước của bản thân chắc chắn sẽ rất khó đi.
Sau khi từ chỗ Vương phi trở về, Cầm Tâm xem như đã hiểu, nếu sau này nàng không muốn chịu khổ trong Vương phủ thì tốt nhất là đừng đối đầu với Vương phi. Không cần biết Vương gia có ý gì với y nhưng ít nhất hiện tại trong lòng Vương gia, Vương phi vẫn quan trọng hơn nàng.