Trường An Phú Quý

Chương 22.1: Sự rung động chưa được phát hiện.

Trước Sau

break

Chẳng cần phải hỏi mấy người Dương ma ma đã xảy ra chuyện gì, Hứa Trường An cũng biết chắc chắn đây là thành quả do Mẫn Ngọc gây ra, hôm nay nàng ta bị y làm cho tức giận nên đã đến đây gây phiền phức với người của y.

“Mẫn Ngọc kia thật quá kiêu ngạo!” Lúc này, Hứa Trường An thậm chí còn có chút hoài nghi liệu Mẫn Ngọc có phải con ruột của Mẫn Thị lang hay không, sao ông ta có thể nuôi dạy nữ nhi trở nên vô pháp vô thiên* như thế!

(*) Thành ngữ nói về những kẻ hỗn láo, không biết trên biết dưới, sống không có phép tắc.

“Thiếu gia, hôm nay đều là do nha đầu Xuân Vũ lắm lời cãi lại Trắc phi nên mới để cho nàng ta có lý do ra tay, tất cả đều là lỗi của chúng ta.” Tình cảnh của bản thân thiếu gia và Vương gia như thế nào, trong lòng Dương ma ma ít nhiều cũng biết một chút. Thiếu gia ở Vương phủ đã rất khó khăn rồi, bọn họ không thể gây thêm phiền phức cho y nữa. Huống hồ hôm nay, đúng là do nha đầu Xuân Vũ lỗ mãng.

Hứa Trường An nào có để tâm đến những lời Dương ma ma nói với mình. Vì lỗi lầm của bản thân mà khiến ma ma và mọi người bị nhốt, trong lòng y đã rất tự trách, bây giờ lại vì y mà các nàng bị đánh, đầu óc y đã không nghĩ được gì khác ngoài việc phải đi đòi lại công bằng cho các nàng.

Hôm nay, khi Mẫn Ngọc trở về viện của bản thân, nàng ta nghĩ thế nào cũng không nuốt trôi được cục tức lúc sáng. Nghĩ đến mấy nô tỳ của Hứa Trường An đang bị giam giữ, nàng ta bèn đi thẳng đến hậu viện. Ban đầu chỉ định đến dọa bọn họ một chút, tiện thể nói xấu Hứa Trường An trước mặt bọn họ. Nào ngờ tính tình Xuân Vũ nóng nảy, trực tiếp cãi lại lời Mẫn Ngọc! Mẫn Ngọc sai nha hoàn bên cạnh tát vào miệng Xuân Vũ, nhưng lại bị Đông Tuyết ngăn cản!

Mẫn Ngọc vốn đã mang theo một bụng tức đến đây, giờ lại thấy ngay cả mấy đứa nô tỳ mà cũng dám chống đối lại nàng ta, không để nàng ta vào mắt. Trong lòng Mẫn Ngọc sao có thể nhịn được cơn tức này, dứt khoát đích thân ra tay.

Dù ngày thường Xuân Vũ và Đông Tuyết được Hứa Trường An nuông chiều thế nào nhưng bọn họ cũng chỉ là nha hoàn được bán vào phủ từ nhỏ, đương nhiên hiểu rõ quy củ, dù thế nào cũng không dám động tay động chân với Mẫn Ngọc. Thế là hai nha hoàn bị Mẫn Ngọc và những người bên cạnh đánh đến nỗi gò má sưng vù, trên người cũng có không ít dấu ngắt véo, trông vô cùng thê thảm.

"Dương ma ma, các ngươi ở đây chờ ta, ta sẽ lập tức đi cầu xin Vương gia thả các ngươi ra. Xuân Vũ, Đông Tuyết đừng sợ!" Hứa Trường An nói miệng là đi cầu xin Tiêu Thanh Yến, nhưng thực chất lại đi thẳng đến viện của Mẫn Ngọc. Y đến đó cũng không làm gì khác, chỉ ra lệnh cho Mẫn Ngọc dọn đi chỗ khác.

"Ngươi dựa vào cái gì mà bảo ta dọn đi?" Mẫn Ngọc biết Hứa Trường An đến tìm nàng ta gây sự, nhưng lại không hề hoảng sợ. Dù sao Vương gia cũng không thích y, y có làm gì cũng không quan trọng. 

"Dựa vào cái gì? Vậy ngươi dọn hay không dọn?" Không phải chỉ vì cãi lời thôi sao? Nàng ta là Trắc phi, hạ nhân cãi lời thì bị đánh, còn y là Vương phi, nàng ta cãi lời y thì cũng phải bị phạt!

"Ta không dọn!" Mẫn Ngọc không tin Hứa Trường An có thể làm gì được nàng ta. Chẳng qua cũng chỉ là một nam nhân mà thôi, đắc ý cái gì chứ? Y tưởng bản thân có thể mượn danh nghĩa Vương phi được bao lâu?

"Ngươi... Ngươi muốn thế nào... A! Ngươi! Ngươi dám đánh ta?" Mẫn Ngọc thấy Hứa Trường An từ từ đi về phía nàng ta, trong lòng Mẫn Ngọc bỗng dưng cảm thấy khẩn trương vô cùng. Nàng ta đang định hỏi Hứa Trường An rốt cuộc muốn làm gì thì trên mặt đã truyền đến cảm giác đau rát!

Hứa Trường An vậy mà dám đánh nàng ta?

"Tại sao ta lại không dám? Chẳng phải ngươi là tiểu thư khuê các sao? Chẳng phải là thiên kim tiểu thư của nhà Thị lang sao? Mẫu thân ngươi không dạy ngươi quy củ khi làm thiếp thất à?" Trong lòng Hứa Trường An như có một ngọn lửa lớn đang bùng cháy, cả người y lúc này đang vô cùng kích động. Y mơ hồ nhận ra có thể bản thân đang làm sai rồi, nhưng y chẳng quan tâm nhiều như thế. Nếu ngay cả những người bên cạnh y mà y cũng không bảo vệ được, vậy y sống còn có ý nghĩa gì!

"Hứa Trường An! Ngươi..."

"Tiểu thư! Không được!" Mẫn Ngọc đã giơ tay lên, rõ ràng là muốn đánh về phía Hứa Trường An nhưng trước khi nàng ta kịp ra tay, ma ma bên cạnh đã vội vàng ngăn lại, dưới tình thế cấp bách còn trực tiếp gọi nàng ta bằng cách gọi khi còn là tiểu thư khuê phòng.

"Hừ! Ta không dọn đấy, ngươi có bản lĩnh thì đuổi ta đi!" Mẫn Ngọc thật sự tức giận, nhưng sau khi bị ma ma của nàng ta kéo lại, lý trí cũng trở lại phần nào. Nếu vừa rồi nàng ta thật sự ra tay thì dù có là oan ức lớn cỡ nào cũng vô dụng.

"Nếu đã như vậy, Trắc phi đừng hối hận." Hứa Trường An biết Mẫn Ngọc và Cầm Tâm nhất định là cùng một giuộc, nhân cơ hội này tách bọn họ ra. Nếu Mẫn Ngọc không muốn đi, vậy thì để Cầm Tâm đi, hơn nữa còn phải sắp xếp cho Cầm Tâm một nơi thật tốt!

"Tức chết ta rồi, tức chết ta rồi!" Đợi sau khi Hứa Trường An rời đi, Mẫn Ngọc gần như đập phá tất cả đồ đạc trước mắt. Thế nhưng, sau khi tất cả những thứ có thể đập phá đều đã bị đập nát, nàng ta vẫn không thể nguôi giận. Từ nhỏ đến lớn, Mẫn Ngọc chưa từng phải chịu ủy khuất như vậy, nàng ta thật sự không thể nhẫn nhịn được!

"Tiểu thư, nếu tiểu thư thực sự không nuốt trôi được cục tức này, chúng ta có thể làm như vậy..." Ma ma bên cạnh Mẫn Ngọc là người đã nhìn nàng ta lớn lên. Bây giờ không chỉ riêng bà ta mà ngay cả nữ nhi và trượng phu của bà ta cũng đều theo Mẫn Ngọc đi đến phủ Hiền Vương. Cho dù không phải vì Mẫn Ngọc thì bà ta cũng phải vì bản thân mình mà giúp những ngày tháng sống ở Vương phủ của Mẫn Ngọc trôi qua thuận buồm xuôi gió.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc