Hứa Trường An không biết bản thân đã trở về như thế nào, đầu óc của y chỉ tràn ngập những lời mà Tiêu Thanh Yến vừa nói. Đến khi Hứa Trường An nhận ra nơi y đang ở, mới buộc bản thân bình tĩnh lại.
Hiện tại không phải là lúc để y tự trách hay buồn bã, y phải suy nghĩ cách làm sao để cứu nhóm người của Dương ma ma, làm sao để Tiêu Thanh Yến nguôi giận, làm sao để chuyện này qua đi.
“Tại sao hắn lại tức giận đến thế?” Cái gì mà gọi là phá vỡ quy tắc chứ? Quy tắc đều do con người đặt ra, chủ tử nói lớn là lớn, nói nhỏ là nhỏ. Chuyện xảy ra vào hôm qua thực ra có thể coi là chuyện nhỏ, nhưng tại sao Tiêu Thanh Yến lại tức giận đến vậy?
“Hắn sẽ càng khinh thường ta hơn.” Hứa Trường An không bao giờ muốn nói những lời vừa rồi với bất kỳ ai, nhưng y không hối hận. Y biết Tiêu Thanh Yến không phải là người vô tình, y tin hắn nghe những lời đó xong sẽ không thể không động lòng.
Sau khi bình tĩnh lại, Hứa Trường An bảo người mang đồ ăn đến cho Dương ma ma và Xuân Vũ, Đông Tuyết. Bản thân y thì gọi huynh đệ Vũ gia đến, chuẩn bị tiếp tục luyện tập cưỡi ngựa. Nếu tính không sai, mùa săn bắn mà Tiêu Thanh Yến nhắc đến cũng sắp tới rồi, y cần phải thuần thục cưỡi ngựa và bắn cung càng sớm càng tốt, điều này sẽ có lợi cho cả y và Tiêu Thanh Yến.
“Vương phi, hậu viện của Vương phủ có một sân luyện võ, tuy không rộng rãi như vùng ngoại ô nhưng đủ để luyện tập cưỡi ngựa bắn cung.”
“Thật sao? Vậy hôm nay chúng ta đến đó đi, tiện thể dạy ta dùng cung nữa.”
Hứa Trường An cũng không chần chừ lâu mà nhanh chóng rời đi cùng hai huynh đệ Vũ gia. Cho nên khi hai phụ tử Hứa gia được dẫn đến chính viện, Hứa Trường An đang luyện tập ở hậu viện.
Tiền viện của Vương phủ như thế nào thì không cần bàn đến, chỉ riêng hậu viện cũng đã chiếm diện tích rất lớn. Tuy gọi là hậu viện nhưng còn có nhiều sân vườn chưa có người ở, cùng với các hoa viên và khoảng sân lớn nhỏ khác nhau.
Dù Tiêu Thanh Yến chưa từng ra trận nhưng Vương phủ lại có sân luyện võ và kho vũ khí riêng. Dù sao Hứa Trường An cũng là nam nhân, khi nhìn thấy các loại binh khí được xếp thành hàng, mắt y lập tức sáng rực. Lúc này, trong tâm trí y chỉ toàn là hình ảnh người đó với dáng vẻ cao lớn, uy nghiêm, đang vung vẩy những binh khí trước mắt, tạm thời quên đi những phiền muộn trong lòng.
“Vương phi, chúng ta vẫn nên bắt đầu luyện cưỡi ngựa trước, khi đã thành thục rồi hãy luyện bắn cung. Còn về luyện thương thì ngài không cần gấp, sau này có thể học dần.” Huynh đệ Vũ gia đương nhiên hiểu rõ mục đích Hứa Trường An muốn luyện tập cưỡi ngựa bắn cung. Thấy y tỏ ra hứng thú với binh khí, họ cũng cảm thấy vui mừng, vì dù sao y cũng là nam nhi, có chút khí khái nam tử vẫn tốt hơn là dáng vẻ yếu đuối.
Mặc dù Hứa Trường An không để Xuân Vũ đi dò la chuyện ở các viện khác, nhưng những bên đó lại luôn có người quan sát y. Khi y từ thư phòng Tiêu Thanh Yến bước ra, lập tức có người truyền tin tới chỗ Mẫn Ngọc để chuẩn bị xem kịch vui. Vì vậy, khi phụ tử Hứa gia được dẫn vào phủ, không gặp được Hứa Trường An mà lại gặp được Mẫn Ngọc cùng đám người đến xem náo nhiệt.
“Các ngươi là ai? Sao dám đến hậu viện Vương phủ?” Nếu chỉ có Hứa Doanh Hủy thì không sao, nhưng lại thêm Hứa Vĩnh Niên đi cùng, còn được Tiêu Thanh Yến đích thân ra lệnh người dẫn đến đây. Thấy có nam nhân lạ mặt trong hậu viện Vương phủ, Mẫn Ngọc đương nhiên không thể không nổi giận. Không phải nàng ta không biết người này là ai, nàng ta chỉ muốn làm bẽ mặt Hứa Trường An!
Dù sao cũng là phụ thân của Vương phi, phụ thân ruột của bản thân bị người khác làm khó dễ, mặt mũi Vương phi cũng không thể đẹp đẽ được.