"Nhưng ta luôn cảm thấy quyết định của Bệ hạ có chút kỳ lạ, hoàn toàn không thể tìm ra chút manh mối nào." Hoàng thượng bồi dưỡng Đại hoàng tử hoàn toàn theo cách thức bồi dưỡng Thiên tử tương lai của hoàng gia, đây cũng là nguyên nhân trước đây đa số mọi người đều cho rằng Tiêu Thanh Yến sẽ được chọn làm Thái tử. Tuy nhiên quyết định đột ngột của Hoàng thượng không chỉ khiến mọi người trong triều mà ngay cả Hoàng hậu cũng hoàn toàn không tìm ra được nguyên nhân, tuy trong lòng Kế hậu vui mừng nhưng vẫn ẩn chứa một chút lo lắng.
"Nương nương hà tất phải nghĩ nhiều như vậy? Người chỉ cần biết hiện giờ Hiền Vương đã không còn đáng lo ngại là được. Còn về việc bệ hạ ban Trắc phi... dù sao Hiền Vương cũng là trưởng tử được bệ hạ yêu thương, có lẽ chỉ là... là muốn bù đắp cho Hiền Vương mà thôi." Kể cả phong hào Hiền Vương kia cũng vậy, nếu không thể cho hắn thiên hạ thì cho hắn vinh hoa phú quý, như vậy cũng coi như là bệ hạ đã hết lòng hết dạ đối với Hiền Vương rồi.
Hoàng hậu đang lo lắng nhưng khi nghe Lâm Quốc công nói vậy thì cũng bị thuyết phục, trong lòng thấy an tâm hơn, hiện giờ bà chỉ cần lo lắng Tĩnh Vương là được.
Hứa Trường An dẫn theo thị vệ của y đi thẳng đến bãi đất trống ở ngoại ô kinh thành, cũng chính là thông trang y đã từng ở trước kia. Phía sau thôn trang có một khu rừng rộng lớn, địa thế phía trước tương đối bằng phẳng, học cưỡi ngựa ở đó là tốt nhất.
Hai thị vệ đi theo Hứa Trường An vừa hay là hai huynh đệ, một người tên là Vũ Nhân, một người tên là Vũ Nghĩa, phụ thân của họ là một tiểu quan Thất phẩm. Tuy hiện giờ bọn họ làm thị vệ trong Vương phủ, nhưng phẩm cấp còn cao hơn cả phụ thân mình.
"Từ nhỏ ta chưa từng tiếp xúc với ngựa, có lẽ học sẽ hơi chậm, làm phiền hai vị rồi." Hứa Trường An biết bản thân không có bản lĩnh học một lần là thành thạo, cho nên y đã cố tình dặn dò bọn họ tìm cho y một con ngựa hiền lành thấp bé, như vậy có lẽ sẽ dễ hơn chút.
Tuy Hứa Trường An đã trở thành Vương phi, thế mà trên người y lại không có khí chất yếu đuối của nữ nhân chút nào, tính tình cũng dễ gần, cộng thêm chuyện xảy ra ở tiệm vải hôm đó nên hai huynh đệ Vũ gia thực sự rất đồng cảm với Hứa Trường An, bởi vậy mới thật tâm muốn giúp đỡ y.
Hứa Trường An là Vương phi, bọn họ là thị vệ do Vương gia chỉ định cho y, có chuyện gì Hứa Trường An chỉ cần phân phó một tiếng là được. Hiện giờ y lại khách sáo như vậy, ngược lại khiến hai huynh đệ cảm thấy ngại ngùng, bọn họ vội vàng nói: "Thuộc hạ là thị vệ của Vương phi, việc của Vương phi chính là việc của hai huynh đệ thuộc hạ, Vương phi có việc chỉ cần phân phó, mạt tướng nào dám không nghe theo." Tuy hai người nhận chức vị võ tướng, nhưng vẫn còn kém xa so với võ tướng, hơn nữa hiện giờ có thể xem bọn họ như là người của Hứa Trường An, cho nên mới tự xưng là thuộc hạ với Hứa Trường An.
"Vậy sau này xin hai vị chỉ giáo nhiều hơn." Sở dĩ Hứa Trường An chọn nơi này, ngoài việc địa thế ở đây bằng phẳng cùng với ý muốn đi thăm mẫu thâ ra thì trong lòng y còn có một suy tính khác. Đó chính là y muốn đi hù dọa những hạ nhân đã từng bắt nạt mình. Nói ra thì những người đó lẽ ra là người của mẫu thân, nhưng từng người lại vì muốn lấy lòng Liễu thị mà ai nấy cũng đều a dua nịnh hót, vô cớ gây khó dễ cho y. Tóm lại, dù sao y cũng phải cho bọn họ nếm thử quả do chính mình gieo trồng.
Đối với người không biết cưỡi ngựa mà nói, lúc mới bắt đầu ngoài việc cần ngựa có tính tình ôn hòa thì độ thoải mái của yên ngựa cũng rất quan trọng. Trước đó Hứa Trường An đã dặn dò qua nên hai người kia chuẩn bị đồ đạc rất đầy đủ. Sau khi giúp Hứa Trường An ngồi lên ngựa, Vũ Nhân đi phía trước dắt ngựa, Vũ Nghĩa thì ở phía sau tỉ mỉ nói cho y một số điều cần chú ý. Ví dụ như, làm thế nào để nắm chặt dây cương, khi tốc độ ngựa nhanh hay chậm thì nên duy trì thân thể ở tư thế nào. Lỡ như không khống chế được ngựa thì nên dùng tư thế nào để nhảy xuống mới có thể giúp cho bản thân ít bị tổn thương nhất.
Hiện giờ đã là cuối thu, khắp nơi đều mang theo hơi thở của mùa thu, ruộng lúa ở phía xa xa đã được thu hoạch xong, rừng cây trên núi cũng đã nhuốm màu, không còn một màu xanh mướt mà còn xen lẫn màu là vàng úa và đỏ rực.