Trường An Phú Quý

Chương 12.2

Trước Sau

break

Trong lòng Hứa Trường An hiểu rõ, nếu không có sự tôn trọng của Tiêu Thanh Yến, cái danh Vương phi này của y cũng chỉ là vật trang trí, là hư danh mà thôi. Chẳng qua là y không muốn Dương ma ma lo lắng, đành mặc kệ tất cả, đi từng bước tính từng bước vậy.

Để thay đổi chủ đề, Hứa Trường An thuận tiện hỏi Xuân Vũ và Đông Tuyết về ý muốn làm thiếp thất của Tiêu Thanh Yến. Nếu hai nha hoàn này có ý đó, y cũng không ngăn cản. Mỗi người đều có chí hướng riêng, y sẽ không trách các nàng.

"Thiếu gia, nô tỳ không muốn! Nô tỳ chỉ muốn hầu hạ người, sau này người ở Vương phủ tìm đại một gã sai vặt hiền lành đáng tin cậy gả nô tỳ đi là được. Sau khi thành thân, nô tỳ vẫn muốn tiếp tục hầu hạ người." Dù sao Xuân Vũ cũng là nha hoàn được huấn luyện bài bản, sao có thể không biết quy củ của nhà quyền thế. Bọn họ là nha hoàn hầu hạ của Thiếu gia, thực ra cũng coi như là nữ nhân của Vương gia, nhưng nàng thật sự không muốn. Nếu Vương gia đối xử tốt với Thiếu gia thì còn đỡ, hiện giờ Vương gia đối xử với Thiếu gia như vậy, nàng làm sao còn có tâm tư đó nữa!

"Tùy các ngươi vậy." Hứa Trường An biết lời Xuân Vũ nói là suy nghĩ từ tận đáy lòng nàng. Còn về Đông Tuyết, vốn dĩ đối phương cũng ít nói, chỉ cần nhìn nàng ấy nhíu mày cũng biết là nàng ấy không thích chuyện này, nên y cũng không hỏi nhiều, bảo các nàng không cần hầu hạ nữa, cứ lui xuống dùng cơm, hôm nay Vương phủ có không ít món ngon.

"Ma ma, bà cũng đi nghỉ ngơi đi, mệt mỏi cả ngày rồi. Lát nữa cũng không cần qua hầu hạ đâu, hiện tại trong viện đã có tiểu nha hoàn, việc vặt trong phòng ta sẽ dặn dò các nàng làm.”

"Thiếu gia, ngài nghỉ ngơi sớm một chút, sáng mai Trắc phi sẽ qua kính trà, không thể không có tinh thần." Dương ma ma biết, tuy nhìn bề ngoài thiếu gia nhà bà ấy là người dễ nói chuyện, nhưng thực ra tính tình lại bướng bỉnh hơn ai hết, chuyện y đã quyết định thì ai cũng không khuyên được, chỉ có thể dặn dò vài câu rồi rời đi.

Tất cả mọi người đều đã đi, Hứa Trường An bỗng chốc cảm thấy thoải mái hơn không ít, ly rượu ấm một ly rồi lại một ly được rót vào bụng. Chờ đến khi bình rượu không còn một giọt nào, Hứa Trường An mới phân phó tiểu nha hoàn chuẩn bị nước tắm cho y.

Tắm rửa xong, sau khi nằm trên giường Hứa Trường An lại bò dậy. Y đi đến trước bàn trang điểm chưa từng sử dụng, lấy một miếng ngọc bội từ trong chiếc hộp gỗ nhỏ ra cầm trong tay rồi ngẩn ngơ nhìn hồi lâu. Nhìn kỹ, đó là một miếng ngọc dương chi chất lượng thượng hạng. Hứa Trường An đeo nó vào bên hông rồi mới nằm xuống giường nhắm mắt lại lần nữa, dựa vào hơi men dần dần chìm vào giấc ngủ.

Hôm nay Vương phủ có hỉ sự, đến tối đèn đuốc vẫn sáng trưng, hai tân nương còn đang ở trong phòng chờ đợi phu quân của các nàng, người sẽ cùng các nàng đi đến hết phần đời còn lại. Thế nhưng, lúc này Tiêu Thanh Yến vẫn đang ở trong thư phòng của hắn.

"Vương gia, người định đến phòng của vị Trắc phi nương nương nào? Người mau quyết định đi ạ, thời gian không còn sớm nữa." Chu Toàn là nhi tử duy nhất của Chu quản gia, năm nay mười sáu tuổi, đi theo hầu hạ Tiêu Thanh Yến cũng đã ba năm, nhưng hắn ta vẫn thường không hiểu được chủ tử nhà mình đang nghĩ gì.

Tuy nhà mẹ đẻ của hai vị Trắc phi nương nương từng ủng hộ Nhị Hoàng tử và Tam hoàng tử, nhưng giờ họ đã trở thành người của chủ tử, trong nhà đương nhiên cũng chỉ có thể trung thành với chủ tử. Đây chính là cơ hội tốt để lôi kéo hai vị đại nhân kia, vậy mà sao nhìn chủ tử lại chẳng vui vẻ gì hết vậy?

"Vương phi đã nghỉ ngơi chưa?"

"Hả?" Giờ này rồi, sao Vương gia lại hỏi đến Vương phi? Chu Toàn biết rõ, ngày Vương gia và Vương phi đại hôn, tuy Vương gia có đến tân phòng nhưng lại không viên phòng. Những ngày qua, cũng không thấy quan hệ giữa Vương gia và Vương phi có tiến triển tốt hơn, thế nhưng lúc này Vương gia lại nhắc đến Vương phi là có ý gì?

"Ngươi lui xuống nghỉ ngơi đi, bảo tiểu thái giám ngoài cửa thắp đèn rồi về phòng."

"Chủ tử, vậy ngài đến phòng của vị nương nương nào ạ?" Chu Toàn nghe câu nói của chủ tử hình như không giống…

"Không đi đâu cả, về phòng của bản vương."

"..." Trong lòng Chu Toàn tràn đầy nghi hoặc, không ngờ chủ tử nhà mình lại thẳng thừng giải đáp thắc mắc cho hắn ta. Thế nhưng việc này... việc này có chút... 

"À, chủ tử đúng là người anh minh! Nếu đã không thể lựa chọn đi đến phòng của vị Trắc phi nương nương nào thì cứ về phòng của Vương phi thôi!" Chu Toàn tự cho là bản thân đã đoán trúng suy nghĩ trong lòng chủ tử, vui vẻ vội vàng gọi tiểu thái giám đưa chủ tử về phòng nghỉ ngơi, hắn ta cũng về phòng ngủ một giấc ngon lành.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc