Đợi đến khi Tiêu Thanh Yến vất vả lắm mới trở về tẩm cung của hắn thì Hứa Trường An đã ôm nhi tử ngủ thiếp đi. Thế nên hắn vừa bước vào phòng thì lập tức nhìn thấy hai bảo bối lớn nhỏ của mình đang ngủ say.
Tiêu Thanh Yến ngồi xuống bên giường, nhẹ nhàng chạm vào khuôn mặt của nhi tử, trong lòng vẫn có cảm giác như đang nằm mơ. Trăm vạn lần hắn cũng không ngờ tới bản thân lại có vận khí tốt đến như vậy, hắn và Hứa Trường An không chỉ có một đứa con, mà còn là thân sinh ruột thịt của bọn họ.
"Ưm... Điện hạ, ngươi đã về rồi." Vừa tỉnh dậy, Hứa Trường An lập tức bảo cung nữ bế nhi tử ra, đặt bên cạnh y. Vì khoảng thời gian trước đó, nên hiện giờ trong lòng Hứa Trường An rất áy náy với đứa bé này, rõ ràng nó là nhi tử của y, là một sinh mệnh nhỏ bé gắn liền với y, vậy mà y lại coi nó như một khối u thịt.
"Ừm, ta đã về, có lẽ sau này chúng ta phải sống trong cung đấy." Nhìn giường gỗ trước mặt, Tiêu Thanh Yến thầm nghĩ phải đổi một chiếc giường lớn hơn mới được, nếu không sẽ rất bất tiện.
Tẩm cung này là nơi Tiêu Thanh Yến ở khi còn là Hoàng tử, tuy rằng Hoàng đế vẫn luôn sai người quét dọn, nên thoạt nhìn thì cũng không có cảm giác cũ kỹ. Thế nhưng lúc trước chỉ có một mình Tiêu Thanh Yến sống, mà bây giờ đã là một nhà ba người nên Tiêu Thanh Yến nhìn đâu cũng cảm thấy bất tiện.
"Cứ ở tạm như vậy vài ngày đi, thời gian tới ta sẽ cho cung nhân gấp rút thi công, vài ngày nữa ngươi sẽ được ở một nơi thoải mái hơn."
"Ừm, được. Ta cũng có chuyện muốn nói với ngươi. Điện hạ, chúng ta vẫn chưa nghĩ ra tên cho con, bây giờ phải gọi con là gì đây, không thể nào cứ gọi con là bảo bối mãi được đúng không? Danh tự thì chưa cần gấp, chúng ta hãy đặt cho con một cái nhũ danh* trước đã." Trong lòng Hứa Trường An không có chút ý tưởng nào. Nhi tử đã ngủ bên cạnh y cả nửa ngày trời, tuy rằng trông nó... không được đẹp giống như Tiêu Thanh Yến nhưng nhìn thế nào y cũng thấy dễ chịu, thuận mắt.
(*): tên ở nhà.
"Chuyện này... ngươi quyết định là được rồi, nhũ danh thì có thể đặt tùy ý một chút, còn danh tự thì ta sẽ từ từ suy nghĩ, đợi mấy tháng nữa đến tiệc trăm ngày ghi tên con vào gia phả chắc chắn sẽ có thôi." Tiêu Thanh Yến vốn định để Hoàng đế đặt danh tự cho nhi tử của hắn nhưng nghĩ lại thì thôi. Cả đời này của hắn chắc hẳn chỉ có một đứa con này, nhưng Hoàng đế nhất định sẽ có rất nhiều tôn tử, thế nên ông cũng sẽ có rất nhiều cơ hội để đặt tên cho chúng, mà hắn chỉ có một lần này thôi.
Tiêu Thanh Yến được phong làm Thái tử, đương nhiên phải sống trong cung, như vậy Hiền Vương phủ sẽ bị bỏ trống. Tiêu Thanh Yến và Hứa Trường An quyết định không quay về đó nữa, những thứ cần thiết và người có thể dùng được của Vương phủ, Tiêu Thanh Yến sẽ trực tiếp đưa vào cung, còn mấy người ở lại thì tiếp tục quản lý Vương phủ hoặc nếu không có việc gì thì đều bị đuổi đi.
Xuân Vũ vốn còn muốn tiếp tục ở lại Vương phủ làm việc cho Hứa Trường An, nhưng bây giờ thiếu gia nhà nàng đã thành Thái tử phi, mà nàng cũng đã có phu quân nên không thể vào cung. Tuy không còn tiếp tục đi theo Hứa Trường An nhưng nàng cũng rất vui mừng cho thiếu gia nhà mình.
Khi giải tán đám hạ nhân trong Vương phủ, Hứa Trường An sai người đi đón Dương ma ma, Xuân Vũ và Đông Tuyết vào cung.
Bọn họ là những người đã cùng y trải qua những ngày tháng khó khăn nhất trong cuộc đời, bây giờ y đã không còn việc gì khiến bọn họ phải lo lắng, thế nhưng dù sao cũng phải đưa bọn họ vào cung một chuyến để xem đứa bé.
"Đứa bé giống Thái tử điện hạ quá.” Thời điểm biết thiếu gia nhà mình gặp được kỳ ngộ như vậy, Xuân Vũ và Đông Tuyết gần như không dám tin. Chẳng qua là sự thật đã bày ra trước mắt, nhìn đứa bé vừa giống Thái tử lại vừa giống Hứa Trường An khi còn nhỏ, bọn họ càng không thể không tin.
Lúc trước Dương ma ma còn tưởng rằng, đứa bé này nhất định là do Tiêu Thanh Yến bế về để cho Hứa Trường An danh chính ngôn thuận làm Vương phi, nhưng nghĩ kỹ lại thì thấy không đúng. Chính xác là thời điểm này không thích hợp. Hoàng thất không giống như những gia đình bình thường, cho dù là Hiền vương, cũng chính là Thái tử hiện giờ muốn làm như vậy thì đó phải là lúc mà hắn đã có nhi tử thân sinh. Bởi suy cho cùng thân phận của Tiêu Thanh Yến là hoàng tử, không thể nào nhận nuôi một đứa bé không có quan hệ huyết thống, lại còn cho nó trở thành đích trưởng tử được.
Chỉ là sau khi gặp Hứa Trường An, Dương ma ma hoàn toàn không còn nghi ngờ gì nữa, bộ dạng của thiếu gia thật sự rất giống người vừa sinh con. Vả lại, tuy thoạt nhìn đứa bé giống Thái tử hơn, nhưng nhìn kỹ thì sẽ thấy trên ngũ quan của đứa nhỏ vẫn có nét giống Hứa Trường An, nhìn thế nào cũng không thể không có quan hệ gì với y.