Từ khi biết hoàng huynh của mình đại thắng trở về, Tiêu Thanh Nguyệt ngày nào cũng mong ngóng bọn họ có thể sớm hồi Kinh. Vất vả lắm mới lấy được cớ đến thăm hoàng tẩu để ra khỏi cung, Tiêu Thanh Nguyệt lập tức chạy đến căn nhà mà nàng đã chuẩn bị từ trước.
"Ta sớm biết hắn ta không phải thứ tốt lành gì nhưng không ngờ hắn ta lại độc ác đến vậy! Hoàng huynh đối xử với hắn ta tốt như thế, vậy mà hắn ta lại có thể ra tay được!" Từ sau lần Lạc Dương được Tiêu Thanh Yến cứu về phủ Hiền Vương, Tiêu Thanh Nguyệt đã thẳng thắn nói rõ tâm sự của mình với hoàng huynh.
Không phải là Tiêu Thanh Nguyệt không muốn thành hôn, chỉ là trong lòng nàng đã có người thương, mà đối phương là người tuyệt đối không thể công khai trước mặt Hoàng đế nên nàng mới luôn trốn tránh chuyện hôn sự của bản thân.
"Lạc Dương, đợi đến khi hoàng huynh ta đăng cơ, để huynh ấy ban hôn cho chúng ta, đến lúc đó chúng ta muốn đi đâu thì đi, chẳng qua là chàng có muốn dùng thân phận hiện tại nữa không? Hay để ta đặt cho chàng một cái tên giống người Đại Tiêu, rồi nhờ hoàng huynh ban một thân phận mới cho chàng, như vậy bọn họ sẽ không thể khống chế chàng được nữa, có được không? Dù sao hiện tại trong mắt bọn họ, chàng đã là người chết rồi." Hôm đó Lạc Dương cố ý để bản thân trúng tên, còn để người sống sót duy nhất mang tin tức hắn ta đã chết trở về, hiện giờ cuối cùng hắn ta cũng được tự do rồi.
"Được. Điện hạ, cảm ơn người."
"Ha ha, chàng ngốc sao, chuyện này có gì mà phải cảm ơn. Ta thích chàng, chàng tự do rồi chúng ta mới có thể sống những ngày tháng như trước kia."
Tiêu Thanh Nguyệt quen biết Lạc Dương vào năm bảy tuổi, năm đó Lạc Dương mười tuổi. Đến khi nàng lên mười thì vô tình cứu mạng hắn ta, từ đó về sau hai người ngày càng thân thiết, cũng chính là sau khi dần dần thân thiết, Tiêu Thanh Nguyệt mới biết Lạc Dương vậy mà lại là người Nam Cương, hơn nữa còn là người được phái đến để tiếp cận và lợi dụng nàng.
Hai người sống tự do tự tại ở trong núi mười mấy năm, đợi đến khi Tiêu Thanh Nguyệt trưởng thành, Lạc Dương phải thực hiện nhiệm vụ của hắn ta, mà Tiêu Thanh Nguyệt cũng phải hồi cung thành hôn. Bọn họ vốn định tìm cơ hội rời khỏi tầm mắt của mọi người rồi tiếp tục sống cuộc sống của riêng mình, nào ngờ sau khi hồi Kinh lại gặp phải nhiều chuyện như vậy, trời xui đất khiến giúp bọn họ toại nguyện.
"Nhưng mà, thứ đó thật sự không có di chứng sao? Ý ta là thứ mà hoàng tẩu uống, bụng của hoàng tẩu đã rất lớn rồi, gần đây ta luôn lo lắng, cũng không biết đến lúc đó hoàng tẩu sẽ sinh ra thứ gì." Tiêu Thanh Nguyệt thật sự sốt ruột, tuy rằng Lạc Dương đã đảm bảo với nàng, nhưng nàng vẫn cảm thấy có chút không chắc chắn, phải tận mắt nhìn thấy Hứa Trường An thật sự sinh hạ tiểu chất tử của nàng thì mới yên tâm được.
"Ta biết thứ đó có thể bồi bổ cơ thể, nhưng đối với đứa bé... chuyện này quả thật nằm ngoài dự đoán của ta, thật sự không sao chứ?"
"Yên tâm đi, người mà công chúa quan tâm, ta sẽ không đem ra đùa giỡn đâu."
"Ừ, ta tin chàng."
Yến tiệc chúc mừng công lao mà Hoàng đế dành cho hai nhi tử diễn ra sau khi bọn họ hồi Kinh không lâu. Mà kể từ lúc Tiêu Thanh Yến và Hứa Trường An gặp Hoàng đế ở Thái Cực điện rồi trở về, Tiêu Thanh Yến gần như ngày nào cũng quanh quẩn trong Vương phủ. Vì lời nói của mấy chục ngự y đó mà dường như ngay cả bản thân hắn cũng tin rằng trong bụng Hứa Trường An thật sự có nhi tử của hắn.
"Trường An, ngươi nói xem nó là nam hài hay nữ hài nhỉ?"
"Nếu trong bụng thật sự là một đứa bé, đương nhiên ta hy vọng là nam hài rồi, như vậy Điện hạ sẽ có người kế thừa." Dĩ nhiên, nếu là nữ hài y cũng sẽ rất yêu thích, nhưng Hứa Trường An lại không nói ra những lời trong lòng, bởi vì y biết bọn họ chỉ đang tưởng tượng mà thôi.