Giữa trưa ngày tiếp theo, Hứa Trường An đã đuổi kịp Tiêu Thanh Yến và những người khác. Lúc nhìn thấy Hứa Trường An, Tiêu Thanh Yến còn đang nghĩ vì sao y lại đuổi kịp nhanh như vậy, chẳng phải đã nói là đợi thêm hai ngày nữa à? Chẳng qua là hắn có nghĩ thế nào cũng không ngờ trên người Hứa Trường An lại có thánh chỉ của Hoàng đế.
“Ngươi nói đây là ý của phụ hoàng à?” Lúc này Tiêu Thanh Yến thật sự không hiểu nổi, rốt cuộc Hoàng đế đang tính toán điều gì?
"Ừm, ta còn mang theo thánh chỉ của phụ hoàng, có thứ này thì về sau lỡ như người khác phát hiện ra thân phận của ta, bọn họ cũng sẽ không nói gì ngươi được." Hành quân mang theo gia quyến là chuyện đại kỵ, nhưng bây giờ đã có thánh chỉ của Hoàng đế, Hứa Trường An bỗng chốc cảm thấy nhẹ nhõm. Y không tiếp tục bận tâm suy đoán ý đồ của Hoàng đế nữa, vì Hứa Trường An cảm giác được cho dù mục đích của ông là gì, thì đó đều là thứ mà bản thân y cũng mong muốn.
"Ta không lo lắng chuyện đó! Thôi, dù sao cũng đã như vậy rồi, không cần nghĩ ngợi nhiều nữa." Lần này bọn họ hành quân ra chiến trường, đương nhiên không thể nhàn nhã tự tại, đi đi dừng dừng hoàn toàn làm theo ý thích như lần đến Phong Châu
Tuy rằng chưa có tin báo khẩn cấp về chiến sự từ biên cương truyền đến, nhưng Tiêu Thanh Yến cũng không dám lãng phí thời gian. Hậu quả của việc thúc giục hành quân chính là sắc mặt của Hứa Trường An ở bên cạnh ngày càng kém.
"Trường An, ngươi rất khó chịu sao? Chẳng phải thân thể đã tốt hơn trước kia nhiều rồi à?"
So với lần đi Phong Châu, tuy lần này có gấp gáp hơn một chút, nhưng cũng không phải bôn ba cả ngày lẫn đêm. Hơn nữa, rõ ràng thân thể của Hứa Trường An đã cải thiện hơn trước nhiều rồi, sao bây giờ lại trông còn khổ sở hơn ngày xưa nữa vậy?
"Ta có hơi khó chịu một chút, nhưng không nghiêm trọng lắm đâu, ngươi không cần lo lắng.” Hứa Trường An cảm thấy cơ thể mình cũng không quá khó chịu, chỉ là trong người có hơi mệt mỏi, dễ dàng kiệt sức. Rõ ràng trước đây còn tràn đầy năng lượng, sao vừa lên đường lại giống như biến thành người khác, từ lúc nào y lại trở nên yếu đuối như vậy? Y không thể chấp nhận được điều này.
"Dựa vào ta ngủ một lát đi, sẽ không ai nhìn thấy đâu." Kể từ khi Tiêu Thanh Yến phát hiện ra thân thể Vương phi nhà mình không được khỏe, hắn đã để y đổi sang ngồi xe ngựa, bản thân hắn thỉnh thoảng cũng lên xe ngựa để bầu bạn với y. Tiêu Thanh Yến thừa dịp những lúc như thế đều sẽ đưa vai ra để Hứa Trường An dựa vào người hắn ngủ một chút.
Về tình trạng thân thể của Vương phi, tất nhiên Tiêu Thanh Yến đã hỏi qua Tiêu Thanh Nguyệt, nhưng lời nói của nha đầu kia khiến hắn mơ hồ. Nàng vẫn như trước chỉ nói thứ đó không có hại cho cơ thể con người, còn nói sau này nhất định Tiêu Thanh Yến sẽ phải cảm ơn nàng.
“Này, ta vẫn luôn cảm thấy sự thay đổi trên cơ thể ngươi chắc chắn có liên quan đến viên dược hoàn mà ngươi đã uống lúc đó, chỉ là không biết rốt cuộc nó còn có tác hại nào khác hay không. Nếu biết trước như vậy, khi đó ta không nên bị nha đầu Thanh Nguyệt kia lừa! Ta đâu phải không biết thể chất của ngươi không tốt, cùng lắm là tốn thêm chút thời gian để Ngự y điều trị. Hấp tấp vội vàng nên bây giờ thành ra như vậy khiến người ta lo lắng bất an thật sự rất khó chịu." Quả thực Tiêu Thanh Yến đã hối hận từ lâu, hắn không hiểu nổi rốt cuộc lúc đó trong đầu hắn đang nghĩ cái gì vậy? Sao lại có thể làm ra chuyện hồ đồ như thế!
Hứa Trường An nhìn rõ vẻ mặt phiền muộn của Tiêu Thanh Yến, bèn vội vàng lên tiếng an ủi: "Điện hạ, ta thật sự cảm thấy cơ thể mình đã tốt hơn nhiều rồi, còn về chút di chứng nho nhỏ này không khiến ta bận tâm lắm, huống chi... huống chi ta thế này cũng chưa chắc là do viên dược hoàn đó. Lúc trước chúng ta đi Phong Châu, tuy rằng thời tiết chưa nóng lên, nhưng cũng không lạnh lẽo như mùa đông, thời tiết vừa đẹp, đi đường thoải mái hơn nhiều. Hiện tại thời tiết dần nóng lên, chúng ta lại vội vàng lên đường, đương nhiên vất vả hơn trước, chút phản ứng này của ta qua mấy ngày nữa thích nghi rồi sẽ ổn thôi, ngươi không cần phải nghĩ nhiều như vậy.”