Trường An Phú Quý

Chương 70.1: Xử lý Nam Tịch

Trước Sau

break

Vũ Nhân và Vũ Nghĩa là những người đi theo bảo vệ Hứa Trường An từ khi y vừa mới đến Vương phủ. Hiện giờ, Xuân Vũ thì đã xuất giá, Đông Tuyết cũng được y đưa ra khỏi Vương phủ. Nếu Hứa Trường An vẫn ở trong phủ thì còn đỡ, chung quy vẫn có nha hoàn hầu hạ, nhưng chỉ cần ra ngoài, hạ nhân bên cạnh Hứa Trường An chắc chắn chỉ còn lại hai huynh đệ Vũ gia.

Hứa Trường An cẩn thận bôi thuốc lên người cả hai, trong lòng không ngừng cầu nguyện rằng người kia không lừa bọn họ, mong đây thật sự là thuốc giải có thể cứu được Vũ Nhân và Vũ Nghĩa.

“Sau khi bôi thuốc giải, nơi bị thương sẽ tiết ra máu đen mang theo độc tố. Lúc máu đen chảy hết, chỉ cần nghỉ ngơi dưỡng sức vài ngày là không sao nữa.” Sắc mặt của người áo đen đã cực kỳ tệ, xem ra vết thương trên người hắn ta rất nặng. 

Hứa Trường An nhớ lại vừa rồi người áo đen có nhắc đến Thanh Nguyệt công chúa, y thầm nghĩ nếu Vũ Nhân và Vũ Nghĩa thật sự có chuyển biến tốt hơn, y sẽ đưa người áo đen về Vương phủ để chữa trị. Trong lúc Hứa Trường An đang bận rộn chăm sóc cho hai huynh đệ Vũ gia, Tiêu Thanh Yến đã có thể xác định thứ mà người áo đen giao ra chắc chắn là thuốc giải. Sau khi yên tâm hơn, hắn mới bước sang chỗ của hán tử ăn mặc như nông dân kia.

“Hôm nay đa tạ tráng sĩ đã ra tay tương trợ. Chúng ta quả thật đều là người của Hiền Vương phủ. Lúc nãy ta nghe tráng sĩ nói rằng ngươi có quen biết Hiền Vương gia à?”

Tiêu Thanh Yến không nhớ đã từng quen biết người này, nếu đã biết từ trước, hắn làm sao có thể để một thần xạ thủ tài ba như vậy sống ẩn dật nơi thôn quê nhỏ bé này được chứ? Dựa vào tài năng vừa rồi của đối phương, nếu hắn ta lên chiến trường chắc chắn sẽ là một xạ thủ bách phát bách trúng khiến quân địch phải run sợ, giúp quân ta tăng thêm sĩ khí.

“À, thật ra tiểu nhân với Hiền Vương... cũng không phải Hiền Vương. Năm xưa khi Hiền Vương cứu mạng mẫu thân ta, ngài vẫn còn là Đại hoàng tử.”

“Ồ? Ngươi nói là năm đó Đại hoàng tử từng cứu mạng mẫu thân ngươi ư?” Tiêu Thanh Yến thật sự không nhớ bản thân đã cứu một lão phụ khi nào.

“Hì hì, tiểu nhân bái kiến Hiền Vương điện hạ! Vương gia chắc chắn không nhớ tiểu nhân, nhưng tiểu nhân thì luôn nhớ ngài. Ba năm trước, mẫu thân của tiểu nhân bệnh nặng, trong nhà không có tiền chữa trị, ta chỉ có thể lên núi tìm ít thảo dược. Không ngờ trên đường lên núi lại gặp được Đại hoàng tử, cũng chính là ngài đã đưa cho ta một túi bạc lớn. Khi đó ta chỉ muốn xin ít tiền thuốc men, nhưng thị vệ của ngài không cho phép ta đến gần, vì thế ta cũng không thể trả lại túi bạc ấy.”

“Thì ra là vậy.” Trước đó Tiêu Thanh Yến còn nghi ngờ tại sao người này lại biết được thân phận của hắn. Hóa ra là thị vệ khi đó đã không cẩn thận tiết lộ ra, vậy thì không có vấn đề gì.

Hứa Trường An vẫn đang chăm sóc hai huynh đệ Vũ gia, nhưng lời của Tiêu Thanh Yến cũng lọt hết vào tai y. Y không ngờ trên đời lại có sự trùng hợp đến vậy.

Năm đó, Tiêu Thanh Yến vô tình giúp đỡ hai người. Một người...  trời xui đất khiến có thể sẽ gắn bó cả đời với hắn, còn người kia lại cứu mạng hắn. Xem ra thế gian này thật sự có luật nhân quả, thiện ác báo ứng. Những kẻ ác có thể còn ngang ngược đến hiện tại chỉ là vì thời điểm chưa tới mà thôi.

Sau khi Vũ Nhân và Vũ Nghĩa được bôi thuốc, quả nhiên giống như lời người áo đen đã nói, chỗ bị thương từ từ rỉ ra máu đen, sắc mặt của hai huynh đệ Vũ gia cũng dần khá hơn, thậm chí trên người họ còn hồi phục được một chút sức lực.

Vì lời của người áo đen là sự thật, hơn nữa hắn ta còn là cố nhân của Tiêu Thanh Nguyệt, đương nhiên Tiêu Thanh Yến sẽ không lấy mạng hắn ta. Cả đoàn người, ai nấy cũng đều bị thương, Điền Đại Tráng chính là hán tử cao lớn kia bèn chủ động giúp Tiêu Thanh Yến và Hứa Trường An đưa người đến thôn trang nơi Dương ma ma đang ở.

Sau khi mượn xe ngựa từ chỗ Dương ma ma, thời điểm đoàn người của Tiêu Thanh Yến về tới Vương phủ, hắn cũng không tiếp tục vì kiêng kỵ Nam Tịch mà diễn trò trước mặt nàng ta, ngược lại lập tức hạ lệnh vây chặt Đồng Tâm Uyển đến nỗi ngay cả một giọt nước cũng không chảy lọt.

“Điện hạ, người áo đen kia nói hắn ta quen biết Thanh Nguyệt công chúa, thế chúng ta có cần thông báo cho công chúa biết không?” Tiêu Thanh Yến dường như không muốn để người ngoài biết chuyện hắn mang một thích khách Nam Cương về Vương phủ. Thế nên hiện tại người áo đen kia được sắp xếp ở một tiểu viện hẻo lánh.

Hắn ta bị thương rất nặng, may mắn là mũi tên không trúng tim nên không nguy hiểm đến tính mạng. Nếu điều dưỡng tốt, một hai tháng là có thể lành lại.

Tiêu Thanh Yến luôn cảm thấy mấy năm qua Tiêu Thanh Nguyệt ở bên ngoài chắc chắn đã trải qua một số chuyện, nếu không, nàng không thể nào hiểu rõ về Nam Cương như vậy. Hiện giờ, chính miệng của tên thích khách nói hắn ta và Tiêu Thanh Nguyệt có quen biết thì càng khiến Tiêu Thanh Yến xác định suy đoán trong lòng hắn là hoàn toàn đúng. Tiêu Thanh Yến thầm nghĩ lần sau hắn nhất định phải để Tiêu Thanh Nguyệt nói rõ mọi chuyện!

break
Trước Sau

Báo lỗi chương