Nam Tịch có thể cảm nhận rõ ràng các hạ nhân trong Vương phủ đang dần thay đổi thái độ với nàng ta, hoàn toàn không còn sự kính trọng và nịnh nọt như trước, khiến trong lòng nàng ta càng lo lắng hơn. Thế nhưng Tiêu Thanh Yến lại không chút do dự nghe theo lời nàng ta, để Hứa Trường An cùng vài người rời phủ đi tìm thảo dược. Điều này làm cho Nam Tịch không khỏi nghi ngờ liệu có phải bản thân đã suy nghĩ quá nhiều hay không.
Khi vừa ra khỏi cổng Vương phủ, Hứa Trường An không ngừng quay đầu lại nhìn. Tiêu Thanh Yến đã nói sẽ đi cùng y, nhưng để Nam Tịch không nghi ngờ, hắn sẽ tự mình nghĩ cách lẻn ra ngoài ngay sau đó, như vậy chắc chắn sẽ đuổi theo kịp bọn họ.
Cuối cùng Hứa Trường An cũng được cưỡi lại con ngựa trắng mà Tiêu Thanh Yến đã đặc biệt tìm kiếm cho y, trong lòng có chút không nỡ. Hứa Trường An sợ rằng nếu lần này thực sự xảy ra chuyện gì bất trắc, Phi Tuyết của y sẽ phải mất mạng giữa chốn hoang vu.
"Vương phi yên tâm, thuộc hạ và các huynh đệ sẽ toàn lực bảo vệ sự an toàn của ngài."Hai huynh đệ Vũ gia đều có thân thủ rất tốt, hơn nữa còn là tâm phúc bên cạnh Tiêu Thanh Yến, nên đương nhiên cũng được dẫn theo.
Kể từ lần trước, lúc cùng Tiêu Thanh Yến đến Phong Châu, Hứa Trường An mới biết hóa ra hai huynh đệ Vũ gia rất được lòng hắn. Thời điểm y vừa mới đến Vương phủ không lâu, Tiêu Thanh Yến đã để hai người họ theo y, nghĩa là hắn đã âm thầm quan tâm y từ rất sớm rồi.
Nhớ đến quá khứ, Hứa Trường An không tránh khỏi nhớ lại những ký ức kể từ khi quen biết Tiêu Thanh Yến. Càng nghĩ càng nhận ra rằng từ đầu đến cuối, Tiêu Thanh Yến luôn đối xử tốt với y. Lúc đầu, mặc dù hắn luôn giữ một vẻ mặt nghiêm túc không hề cười, trông như rất ghét y, nhưng đến cuối cùng hắn chưa bao giờ làm điều gì khiến y khó xử.
"Một lát nữa Vương gia cũng sẽ đi theo, nếu chúng ta thực sự gặp phải chuyện phiền toái gì, các ngươi không cần lo cho ta, nhất định phải toàn lực bảo vệ Vương gia." Dù hai người không xuất phát cùng lúc, nhưng Hứa Trường An tin rằng Tiêu Thanh Yến chắc chắn sẽ đuổi kịp, bởi vì hắn đã nói với y như thế.
Đúng lúc y vừa nói xong, Tiêu Thanh Yến đã xuất hiện.
"Vương gia!"
"Đi thôi." Tiêu Thanh Yến mặc một bộ quần áo của tạp dịch trong Vương phủ, nếu không đến gần nhìn kỹ, Hứa Trường An suýt chút nữa đã không nhận ra hắn. Y đã quen với hình ảnh Tiêu Thanh Yến mặc hoa phục sang trọng, khí chất quý phái. Bây giờ hắn khoác lên người bộ quần áo của hạ nhân, lại khiến Hứa Trường An thấy... không có chút gì là không hợp, thậm chí y còn cảm thấy rất thuận mắt.
Cả đoàn tổng cộng chỉ có năm người, ngoài huynh đệ Vũ gia, Tiêu Thanh Yến còn đặc biệt tìm một người đã được Hoàng đế sắp xếp bên cạnh hắn từ nhỏ để bảo vệ hắn. Tiêu Thanh Yến tin chắc chỉ cần những kẻ kia không dồn toàn lực hành động thì sẽ không có vấn đề gì lớn.
Hứa Trường An không có chút thiện cảm nào với vùng ngoại ô Kinh Thành này, y hầu như chưa từng gặp chuyện gì tốt đẹp ở đây. Lần trước, ngay tại chỗ này, Tiêu Thanh Yến đã đụng mặt Nam Tịch, sau đó lại đưa nàng ta về Vương phủ. Dù là Tiêu Thanh Yến cố ý mang về để giám sát, nhưng nữ nhân ấy vẫn làm người ta cảm thấy lo sợ. Nếu nàng ta còn ở lại Vương phủ, dù làm gì cũng vẫn khiến người khác không thể yên tâm được.
Khi đoàn người tiến vào trong rừng, Hứa Trường An bắt đầu cảm thấy căng thẳng. Y nhớ lần trước gặp phải thích khách tại đây, lần đó y cũng chịu không ít khổ sở, may mắn là không gặp phải nguy hiểm gì lớn, chỉ là không biết lần này có may mắn như vậy hay không.
"Đừng sợ, không sao đâu." Tiêu Thanh Yến chỉ đoán được mục đích của Nam Tịch khi tính kế để Hứa Trường An rời phủ, nhưng không chắc chắn liệu bọn họ có gặp phải biến cố gì không. Chẳng qua là dù có chuyện bất ngờ xảy ra, hắn cũng không sợ. Hắn không tin người Nam Cương thực sự có bản lĩnh lớn đến mức có thể làm hại Hứa Trường An dưới sự bảo vệ của mấy người bọn hắn.
Hứa Trường An đã xuống ngựa, còn giả bộ nhìn ngó xung quanh. Bọn họ đã giả vờ ra ngoài tìm thuốc, nếu cứ đi thẳng như thế này cũng không hợp lý.
"Các ngươi cũng tìm đi, tìm được sớm chúng ta có thể nhanh chóng trở về." Hứa Trường An cảm giác như có ánh mắt lạnh lùng đang dõi theo mình, y lo sợ nên chỉ có thể chuyển hướng sự chú ý, dặn dò người bên cạnh cùng diễn với y.