Vốn dĩ Hứa Trường An còn cho rằng sau khi quay về Vương phủ chắc chắn sẽ bị Tiêu Thanh Yến nghiêm khắc trách phạt. Nhưng y không ngờ hắn chẳng những không mắng mỏ y như trong tưởng tượng, ngược lại y còn được hắn liên tục trấn an.
Thời điểm Hứa Trường An nhận ra ý định trong lòng Hoàng đế, y thật sự rất đố kỵ với Tiêu Thanh Yến. Trước đây y còn tưởng rằng bản thân và Tiêu Thanh Yến giống nhau, đều là những kẻ bị phụ thân ruột thịt bỏ rơi, ấy vậy mà không ngờ Tiêu Thanh Yến lại may mắn hơn y gấp trăm lần. Hắn không chỉ được phụ thân yêu thương, mà vị phụ thân đó còn là một Hoàng đế nhất mực thiên vị hắn!
Hoàng đế ngồi trên ngai vàng mấy chục năm, vẫn luôn nắm giữ quyền lực trong tay. Một khi đã quyết định người kế vị thì trong mắt ông, mọi âm mưu thủ đoạn của những kẻ khác chỉ là trò hề mà thôi.
Kể từ khi Tiêu Thanh Yến cưới một nam Vương phi, hai vị nương nương trong cung cũng không nhàn rỗi một phút nào, vẫn luôn tranh đấu cho nhi tử của chính mình. Bọn họ chắc chắn không ngờ rằng Tiêu Thanh Yến, người mà cả hai không để mắt đến mới là đối tượng được Hoàng đế chọn làm người kế vị.
Hứa Trường An nhớ lại bản thân không chỉ một lần nghe thấy Tiêu Thanh Yến nhắc đến phụ hoàng và mẫu hậu của hắn. Y thầm nghĩ Hoàng đế nhất định rất yêu thương Tiên Hoàng hậu, vì thế nên ông mới yêu thương luôn cả hai người con của bà nhiều đến vậy.
“Phải rồi điện hạ, trời cũng đã tối, sao ngươi còn chưa đi?” Trong lòng Hứa Trường An đã thông suốt nhiều chuyện, cũng buông bỏ nhiều thứ, nghĩ rằng bản thân y và Tiêu Thanh Yến không giống nhau thì sao chứ? Phụ thân không thích y thì lại như nào? Cuộc sống sau này của y đã không còn liên quan gì đến Hứa Vĩnh Niên nữa, vậy thì y cần gì phải bận tâm đến thái độ trước kia của ông ta?
Người mà y từng rất ghen tị là Tiêu Thanh Yến giờ đây ở mọi lúc mọi nơi đều suy nghĩ cho y, y chỉ cần biết được điều này là đủ rồi.
“Làm gì có Vương phi nào như ngươi hả? Lúc thì muốn hòa ly với phu quân, lúc thì đuổi phu quân của mình ra ngoài!” Dù Tiêu Thanh Yến biết rõ Vương phi của hắn chỉ đang lo lắng, nhưng hắn vẫn không nhịn được mà có chút tức giận. Hắn đã đối xử với y tốt như vậy, thế mà y còn có thể nói hòa ly là hòa ly ngay.
Hứa Trường An hiểu được sự uất ức trong lòng Tiêu Thanh Yến. Hắn vốn là một người rất kiêu ngạo, còn bản thân y lại không xứng với hắn. Tiêu Thanh Yến đối xử với y rất tốt, vậy mà y lại đứng trước mặt bao nhiêu người lên tiếng đòi hòa ly. Dù y có nỗi khổ tâm bất đắc dĩ, nhưng cũng nên xin lỗi hắn một tiếng mới phải.
“Xin lỗi điện hạ, sau này gặp bất cứ chuyện gì ta cũng sẽ bàn bạc với ngươi.” Trong phòng không có người ngoài, Hứa Trường An cũng không câu nệ. Y chủ động tiến lên ôm lấy người kia, lời xin lỗi được thốt ra một cách mềm mại như vậy, y tin Tiêu Thanh Yến chắc chắn sẽ không còn giận mình nữa.
Quả thật Tiêu Thanh Yến chưa từng nhìn thấy Hứa Trường An chủ động thể hiện tình cảm như vậy lần nào, nên chút tức giận trong lòng lập tức bay biến sạch. Sau khi hắn ôm chặt lấy y, tuy không nói gì nhưng trên mặt lại nở nụ cười vui vẻ.
“Không cần đến chỗ Nam Tịch sao?” Nếu đã quyết định không trở mặt với nàng ta, thì giờ hắn ở lại đây có vẻ không hợp lý lắm.
“Không cần bận tâm đến nàng ta, bây giờ không giống như trước kia. Hiện tại, những chuyện bản vương không muốn để nàng ta biết, thì nàng ta chắc chắn sẽ không biết.” Nếu không phải vì vẫn còn vài phần nghi ngờ trong lòng, Tiêu Thanh Yến vốn dĩ đã không muốn giữ lại nữ nhân tên Nam Tịch này. Chỉ là hiện tại nàng ta bắt buộc phải ở lại đây, bởi vì hắn cảm thấy người đứng sau lưng Nam Tịch chắc chắn không phải là cái tên vô dụng Tiêu Thanh Niệm kia.
Việc Nhị Hoàng tử và phe cánh của Kế hậu bị Hoàng đế loại bỏ dễ dàng như vậy nằm ngoài dự liệu của Tiêu Thanh Yến, cũng là lý do khiến hắn nghi ngờ rằng phía sau Nam Tịch có kẻ khác sắp đặt. Nghe nói vụ án trúng độc lần này liên lụy đến rất nhiều người, đều là nhờ vào những gián điệp Nam Cương ẩn náu trong các gia đình quan lại.
Tiêu Thanh Yến có thể hiểu được mục đích của Nam Cương khi sắp xếp gián điệp thâm nhập vào các gia tộc quan lại lớn nhỏ của Đại Tiêu, ngoài việc biến những người bị khống chế trở thành sâu mọt gặm nhấm Đại Tiêu, bọn họ còn muốn thông qua đám người ấy để dò la tin tức. Bất kể là vì lý do gì, Nam Cương chắc chắn không bao giờ mong muốn Hoàng đế Đại Tiêu quét sạch những kẻ đó. Thế nên hiện tại vẫn chưa phải là lúc có thể thư giãn.