Vì lời tỏ tình bất ngờ của Tiêu Thanh Yến vào đêm trước, Hứa Trường An gần như thức trắng cả đêm, ngày hôm sau cũng là Tiêu Thanh Yến dậy được một lúc lâu rồi y mới tỉnh dậy. Lúc vừa mở mắt không thấy Tiêu Thanh Yến đâu, Hứa Trường An rời giường mặc quần áo trước, do dự một hồi lâu, cuối cùng vẫn đeo chiếc ngọc bội mà y vẫn luôn giấu kín lên thắt lưng.
Hứa Trường An ngượng ngùng không dám trực tiếp nói rõ với Tiêu Thanh Yến rằng y đã gặp hắn từ rất lâu trước đây, cũng ngại nói với Tiêu Thanh Yến rằng y vẫn luôn nhớ đế hắn nên chỉ đành đặt chiếc ngọc bội ở chỗ dễ thấy nhất, để Tiêu Thanh Yến tự phát hiện ra.
“Đây là thứ mà trước đây hắn luôn mang theo bên người, chắc hẳn rất thích nó nên nhất định sẽ nhớ ra thôi.” Cẩn thận chỉnh lại quần áo, thấy không có gì lạ, Hứa Trường An mới đứng dậy đi ra ngoài.
Lúc đẩy cửa ra, Hứa Trường An nghe thấy tiếng nói của Tiêu Thanh Yến, đến khi ra được bên ngoài thì lập tức đi thẳng đến bàn ăn. Hạ nhân đã chuẩn bị xong bữa sáng, nhưng Tiêu Thanh Yến lại không ngồi xuống, Hứa Trường An thấy thế thì đoán có lẽ hắn đang định vào phòng gọi y dậy, nhưng y lại ra ngoài đúng lúc này.
“Dậy rồi thì tốt, mau đến ăn sáng đi, lát nữa chúng ta phải ra ngoài một chuyến.”
“Đi đâu vậy?” Hứa Trường An vừa hỏi vừa ngồi xuống. Từ khi đến thành Phong Châu, bọn họ vẫn chưa có cơ hội ra ngoài đi dạo tử tế, cũng không biết đến bao giờ trời quang mây tạnh, khi nào thì cơn mưa liên miên này mới chấm dứt.
“Nghe nói ở phía Đông của thành Phong Châu này có một ngôi chùa rất nổi tiếng, hôm nay chúng ta đến đó xem thử đi.”
Từ khi không để lại chút mặt mũi nào cho Dương Nguyên Đức, Tiêu Thanh Yến đã không muốn ở lại nơi này nữa, bởi vì suy cho cùng, sống dưới mái hiên nhà người ta, dù đối phương có muốn làm gì thì cũng khó lòng phòng bị.
“Được.”
Hứa Trường An thật sự cũng muốn ra ngoài đi dạo, dù là ở đâu cũng được, y không muốn cứ ở đây mãi. Trước đó chỉ là phỏng đoán của y thì cũng thôi đi, nhưng hôm qua ngoại tổ phụ đã nói rõ ràng như thế, y thực sự không muốn tiếp tục ở lại.
Lúc Tiêu Thanh Yến và Hứa Trường An rời đi, cả hai đều đồng lòng không nói rõ ý định của bản thân với người của Dương gia, chỉ nói là muốn ra ngoài đi dạo. Sau khi lên xe ngựa do Tiêu Thanh Yến chuẩn bị từ sáng sớm, Hứa Trường An vẫn luôn âm thầm buồn bực.
Tại sao Tiêu Thanh Yến lại không có phản ứng gì hết vậy? Chẳng lẽ y làm chưa đủ rõ ràng sao? Đương nhiên là không phải! Bình thường y không đeo bất kỳ đồ trang sức nào trên người, bây giờ lại có thêm một món đồ dễ thấy như thế, không thể nào có chuyện Tiêu Thanh Yến không phát hiện ra được.
Sau khi nhận ra bản thân để tâm đến việc này quá mức, Hứa Trường An liên tục suy nghĩ trong lòng lý do tại sao y lại như vậy. Nghĩ đi nghĩ lại, y cảm thấy bản thân khẩn trương như thế có lẽ không chỉ vì muốn Tiêu Thanh Yến nhớ lại bọn họ từng có một cuộc gặp gỡ trong quá khứ, mà còn bởi vì đó là một sự lựa chọn, thực ra trái tim của y đã có câu trả lời rất rõ ràng rồi.
Y muốn gạt bỏ tất cả mọi lo lắng trong lòng suốt những ngày qua, ở bên Tiêu Thanh Yến thật tốt.
“Ừm, hôm nay vật mới xuất hiện trên eo của Vương phi trông quen mắt quá.” Bất ngờ nhìn thấy món đồ hắn đã tặng đi cách đây vài năm trước, Tiêu Thanh Yến không phải không ngạc nhiên. Chẳng qua là hắn không biểu lộ ra ngoài, bởi vì hắn cũng đã nhanh chóng hiểu ra rồi.
Mảnh ngọc bội đó là do đích thân hắn đã tặng cho một người ở ngoại ô Kinh Thành vào ba năm trước, mà Vương phi của hắn đúng lúc cũng đã ở đó ba năm.
“...Có lẽ Điện hạ đã nhìn nhầm rồi, món đồ này là ba năm trước một người tốt bụng tặng cho ta. Có thể là do ta luôn cất giữ cẩn thận, chưa từng đeo một lần nào, vì vậy chắc chắn Vương gia chưa thấy bao giờ.” Hứa Trường An cảm giác Tiêu Thanh Yến nhất định đã nhận ra, hắn nói như vậy có lẽ là đang trêu chọc y. Nếu vậy thì y cứ phối hợp với hắn, cũng trêu chọc hắn một chút.