Trường An Phú Quý

Chương 64.1: Trợ lực

Trước Sau

break

Tuy Hứa Trường An mãi vẫn không hiểu thánh chỉ của Hoàng đế là có ý gì, nhưng lý do mấy người Dương gia không cho cả hai rời đi thì không bao lâu sau, Hứa Trường An cũng được biết. 

Tình cảm giữa y với các vị cữu cữu không mấy thân thiết, càng đừng nói đến các vị đại thẩm. Thế nên, ngoài việc mỗi ngày đến chỗ tổ phụ thỉnh an thì y căn bản là không gặp mặt những người của Dương gia dù chỉ một lần. Hôm nay, vị biểu muội kia rời đi chưa được bao lâu, đã có người sang đây gọi y, nói là ngoại công có chuyện quan trọng cần thương lượng với y, còn đặc biệt dặn dò rằng chỉ được một mình y đến. 

Khi đến chỗ của ngoại công, Hứa Trường An không nói gì nhiều, y đang đợi ông chủ động nhắc đến mục đích hôm nay gọi y đến đây. 

“Trường An, trong phủ Hiền Vương có nhiều thiếp thất không? Có vị Trắc phi nào thân phận cao quý không?” Dương Nguyên Đức là tổ phụ của Hứa Trường An, thân là trưởng bối lấy mục đích quan tâm đến ngoại tôn để hỏi một chút chuyện hậu viện của Hiền Vương cũng không phải là không thể, Hứa Trường An cũng thành thật trả lời ông. 

Chỉ là càng nói, Hứa Trường An càng cảm thấy bất thường, thầm nghĩ sao biểu cảm trên mặt ngoại công có chút không đúng lắm nhỉ? 

“Ngoại công không cần lo lắng, tuy Hiền Vương rất thích Nam Tịch cô nương kia. Thế nhưng thân phận của nàng ta thấp kém, mẫu thân của nàng ta là người Nam Cương nên không thể có bất kỳ danh phận nào được. Vì vậy cũng không phải là mối đe dọa đối với ta.” Hứa Trường An không thấy áy náy chút nào khi lôi Nam Tịch ra để bôi nhọ Tiêu Thanh Yến một phen. 

Chẳng phải mục đích Dương Nguyên Đức nghe ngóng chuyện hậu viện của Hiền Vương đã quá rõ ràng rồi sao? Ắt hẳn là Dương Nguyên Đức đang tính toán giúp cháu gái của Dương gia. 

“Ừm! Trường An, ngoại công tự nhận bản thân nợ mẫu thân của ngươi rất nhiều. Dù năm ấy nó có bất hiếu với ta, nhưng rốt cuộc nó vẫn là nữ nhi của ta, ta cũng không nên bỏ rơi không quan tâm đến nó khiến tên súc sinh Hứa Vĩnh Niên kia không hề kiêng kỵ gì mà sát hại mẫu thân của ngươi như thế. Trong thâm tâm ta vẫn luôn thấy áy náy về chuyện này, ta muốn bù đắp cho ngươi thật tốt. Nay mẫu thân ngươi đã không còn nữa, dù ta có nói nhiều cũng vô ích, ngươi là nhi tử duy nhất của nó, ngoại công sẽ đền bù gấp đôi cho ngươi những gì mà ta nợ mẫu thân ngươi.” 

Cả khuôn mặt của Dương Nguyên Đức lộ rõ vẻ ăn năn hối hận cùng sự quan tâm khi đối diện với Hứa Trường An. Từ lúc Hứa Trường An thành thân với Tiêu Thanh Yến, y đã nhận ra lòng người khó đoán, rất nhiều chuyện không giống với những gì mà người ta thấy bên ngoài. 

“Như ngoại công nói, kết cục hiện tại của mẫu thân là do bản thân bà ấy tự chuốc lấy, hôn nhân đại sự đáng lẽ nên nghe theo phụ mẫu an bài. Mẫu thân vì cãi lời trưởng bối trong nhà mà rơi vào kết cục như thế… Ta là nhi tử của bà ấy, tuy trong lòng ta cảm thấy đau buồn tiếc thương, nhưng ta cũng không hề thấy khó chịu, cũng như chẳng hề oán hận ngoại công, chỉ là ta không có cách nào tha thứ cho phụ thân mà thôi.” 

Những lời của Hứa Trường An không phải là hoàn toàn nói xạo, sự việc của mẫu thân quả thực khiến y rất đau lòng, nhưng đa phần vẫn là sự tức giận vì mẫu thân không đứng lên đấu tranh. Nếu như ban đầu bà thông minh hơn một chút, hoặc là sau này bà không còn nhẫn nhục chịu đựng như vậy nữa, thì ít nhất cũng sẽ không để bản thân rơi vào tình cảnh bi thảm như thế. 

Hứa Trường An không hề nhượng bộ một chút nào, y cứ ngoan cố không chịu phối hợp tiếp lời của Dương Nguyên Đức. Trong lòng Dương Nguyên Đức có chút bực tức, ông quyết định không dẫn dắt dài dòng nữa mà trực tiếp nói ra mục đích của bản thân một cách dứt khoát. 

“Trường An, ta thấy Hiền Vương đối xử với ngươi không tệ, nhưng suy cho cùng ngươi vẫn là nam tử. Tóm lại, việc không thể sinh con nối dõi không phải là kế sách lâu dài. Ngoại công nghĩ như thế này, Tam nha đầu trong nhà đúng lúc đang ở tuổi gả đi, chi bằng để Hiền Vương nạp nàng vào cửa. Đợi đến khi nàng hạ sinh một nhi tử sẽ lập tức cho ngươi nhận đứa nhỏ đó, như vậy thì sau này ngươi cũng có thêm chỗ dựa rồi.” 

Dương Nguyên Đức từng đấu tranh trong lòng, nhưng cuối cùng vẫn lựa chọn con đường này. Giờ đây, Dương gia không còn như trước kia, chẳng có ai trong số bọn họ được đứng trong triều đường dẫn đến việc không thể giữ vững các sản nghiệp làm ăn. Nếu cứ tiếp tục như vậy, Dương gia không chỉ không thể phục hồi dáng vẻ hưng thịnh năm xưa, mà nói không chừng sẽ suy yếu dần đến mức không thể gượng dậy nổi. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương