Một trong những nơi mà hầu hết người dân ở Đại Tiêu đều ao ước đến chính là Kinh Thành của bọn họ. Hứa Trường An đã sống ở Kinh Thành từ bé, nhưng nơi khiến y khao khát nhất lại là Phong Châu, một nơi mà y chỉ có thể được nghe qua lời kể của mẫu thân.
Cũng có lẽ vì cuộc sống không được như ý muốn, nên Dương thị càng ngày càng lưu luyến những ngày tháng ở nhà trước khi thành thân. Khi Hứa Trường An còn nhỏ, bà thường kể cho nhi tử nghe chuyện ở quê nhà, từ những món ăn ngon và phong cảnh đẹp ở đó, còn có cả phụ mẫu và huynh trưởng yêu thương bà.
Từ khoảnh khắc xe ngựa tiến vào thành Phong Châu, Hứa Trường An không nhịn được vén rèm xe ngựa lên. Y nóng lòng muốn nhìn xem nơi mà bản thân đã khao khát từ lâu rốt cuộc trông như thế nào.
“Vị thiếu gia này, ngươi đến từ Kinh Thành đó, sao lại có vẻ như chưa bao giờ thấy thế giới bên ngoài thế này? Cứ như người ở quê lần đầu vào thành vậy.” Tiêu Thanh Yến bị dáng vẻ của Hứa Trường An làm cho buồn cười, điệu bộ phấn khích như thể y nhìn thấy cái gì đều cảm thấy mới mẻ và hứng thú. Không lẽ lúc ở Hứa gia, Hứa Vĩnh Niên chỉ nhốt y trong phủ suốt ngày không cho ra ngoài sao?
“Đây là nơi mà mẫu thân của ta lớn lên. Ta từng nghe mẫu thân nói rằng Phong Châu quanh năm có khí hậu dễ chịu như mùa xuân, còn nhiều cảnh đẹp và món ăn ngon nên ta rất tò mò. À, đúng rồi, ta vẫn chưa biết nhà ngoại tổ ở đâu, nhưng ta biết tên của ngoại công và mấy vị cữu cữu. Dương gia ở đây là một gia tộc lớn, chúng ta chỉ cần hỏi thăm một chút là có thể tìm ra được.”
Lúc còn nhỏ, khi nghe mẫu thân nhắc đến những chuyện ở quê, Hứa Trường An chỉ thấy tò mò và khao khát. Nhưng sau khi y lớn và hiểu chuyện hơn, y lại có đầy những câu hỏi trong đầu. Ví như, mẫu thân của y có xuất thân không tệ, cũng không phải là người kém cỏi, tại sao ngày xưa lại vì một người như Hứa Vĩnh Niên mà cắt đứt liên lạc với nhà mẹ đẻ chứ?
Không chỉ Hứa gia, từ rất lâu trước đây, Tiêu Thanh Yến cũng đã tìm hiểu rõ về Dương gia ở Phong Châu. Có thể nói, Dương gia là một thư hương thế gia, tổ tiên từng có nhiều quan chức trong triều đình. Nhưng những năm gần đây, Dương gia không còn vị nhi tử nào nổi bật nữa. Bây giờ, người có vị trí cao nhất trong triều chỉ là một vị tri phủ mà thôi.
“Lần này ngươi về nhà, có phải là vì chuyện của mẫu thân ngươi không?” Ngoài cái này ra, Tiêu Thanh Yến không nghĩ ra được lý do nào khác. Mẫu thân của Hứa Trường An là Dương thị đã được Hứa Vĩnh Niên chôn cất ở một thôn trang nhỏ. Mặc dù hiện tại nơi đó thuộc về Hứa Trường An, nhưng khi năm mới đến, liệu y có thể tận tâm chăm sóc phần mộ của mẫu thân y không? Bản thân y đã gả vào hoàng tộc, tất nhiên không thể can thiệp quá nhiều vào việc hậu sự của mẫu thân, vì vậy y chỉ có thể hy vọng mẫu thân có thể được chôn cất trong phần mộ tổ tiên ở nhà mẹ đẻ.
Hứa Trường An không ngờ dù y chưa từng tiết lộ điều gì nhưng Tiêu Thanh Yến vẫn có thể đoán ra được. Y không nhìn vào biểu cảm của Tiêu Thanh Yến lúc này mà chỉ khẽ gật đầu đáp lại.
Biết chắc là như vậy, ngay cả Hứa Trường An cũng xác nhận với hắn, nhưng Tiêu Thanh Yến lại cảm thấy hơi kỳ lạ. Hắn cứ có cảm giác rằng phản ứng vừa rồi của Hứa Trường An tựa như chột dạ.
Không ngoài dự đoán của Hứa Trường An, Dương gia đã sống ở thành Phong Châu suốt cả trăm năm nên hầu hết người dân trong thành đều biết đến Dương gia. Bọn họ chỉ cần hỏi vài người dân trên đường, không bao lâu sau đã đến trước cổng Dương phủ.
Dương phủ khác với nhiều gia đình quý tộc lớn ở Kinh Thành, nơi này có bố cục giống như Lâm viên ở Giang Nam, diện tích cũng không phải là dạng mà các gia đình danh giá ở Kinh Thành có thể so được. Toàn bộ Dương gia gần như chiếm cả chục dặm đất.
“Sao năm đó mẫu thân ngươi lại yêu Hứa Vĩnh Niên vậy?” Nghĩ đến việc ngày thường Hứa Trường An thích đọc các loại tạp thư, bỗng nhiên trong đầu Tiêu Thanh Yến nảy lên một ý nghĩ kỳ lạ. Lẽ nào năm đó, Dương thị đã bị một câu chuyện về nàng tiểu thư khuê các yêu đương với chàng thư sinh nghèo làm cho mê muội?
“Mẫu thân chưa bao giờ nói điều này với ta, nhưng có lẽ lúc đó bà ấy chỉ là một thiếu nữ ngây thơ không hiểu chuyện đời, bị lừa dối bởi một kẻ tồi tệ mang danh tài tử mà thôi.”
Thực ra, Hứa Trường An cũng từng nghĩ đếđến lý do vì sao phụ thân lại đối xử với mẫu thân như thế, có lẽ là vì ông ta nghĩ đến những thứ mà bản thân sắp lợi dụng được vậy mà chỉ lướt ngang qua ông ta rồi biến mất, nên trong lòng Hứa Vĩnh Niên nổi lên cảm xúc hụt hẫng khó mà xóa nhòa.