Trường An Phú Quý

Chương 7.2

Trước Sau

break

“Vương gia chờ đã! Vương gia, ta còn có chuyện muốn bàn với ngài, có thể làm phiền ngài một chút không?”

“Chuyện gì?”

“Vương gia, chuyện là mẫu thân ta để lại cho ta không ít sính lễ, trong đó có không ít thôn trang và cửa tiệm. Trước đây, những thôn trang và cửa tiệm này đều do phụ thân ta quản lý. Bây giờ chúng đã về tay ta, nếu như các quản sự có chuyện muốn bàn với ta, họ có thể đến Vương phủ không?”

“Tất nhiên là có thể.”

“Đa tạ vương gia.” Hứa Trường An thở phào nhẹ nhõm, tiếp tục nói: “Vương gia, ta cũng không rõ quy củ trong Vương phủ, sau này bữa ăn của ngài là do người khác chuẩn bị riêng, hay là... dùng bữa ở chỗ ta?” Hứa Trường An âm thầm cầu nguyện trong lòng, hy vọng Tiêu Thanh Yến có một phòng bếp riêng, cũng có người chuyên lo cho bữa ăn của hắn, như vậy mỗi ngày, lúc y ăn cơm sẽ không phải thấp thỏm lo âu nữa.

“Chẳng lẽ ngươi nghĩ viện tử này là của một mình ngươi sao?” Chính viện của Vương phủ là nơi Vương gia ở, sau khi Vương gia thành thân thì cùng phòng với Vương phi, đương nhiên toàn bộ Vương phủ đều là của Vương gia. Ngoài chính viện, Vương gia cũng có thể nghỉ ngơi ở viện của các thiếp thất khác.

“...” Hứa Trường An bị lời của Tiêu Thanh Yến làm cho nghẹn họng, lập tức xấu hổ cúi đầu nhận sai, chỉ biết nói là bản thân không hiểu quy củ, không phải là... 

Ây da! Cũng không thể nói với Tiêu Thanh Yến là y chê hắn nên nhất thời Hứa Trường An không biết phải nói gì, chỉ đành im lặng.

Tiêu Thanh Yến không phải không không biết Hứa Trường An đang nghĩ gì trong đầu. Tuy thái độ này của Hứa Trường An khiến Tiêu Thanh Yến rất vừa lòng nhưng trong thâm tâm hắn lại có chút không vui, Hứa Trường An có tư cách gì mà chê hắn?

“Hừ!” Hắn định đứng dậy rời đi, nhưng vừa đứng lên, vết thương trên tay Hứa Trường An đã đập vào mắt Tiêu Thanh Yến.

“Chuyện gì đây?” Hứa Trường An là chính phi của hắn, vết thương trên người y chẳng khác nào là tát vào mặt hắn, rốt cuộc kẻ nào dám động tay với Hiền Vương phi của hắn!

“Nói, rốt cuộc là chuyện gì? Ai làm?”

Không ngờ chỉ một vết thương nhỏ như vậy mà Tiêu Thanh Yến lại có phản ứng lớn đến thế. Tuy Hứa Trường An không hiểu tại sao hắn lại nổi giận, nhưng y chắc chắn hắn không phải là quan tâm y, nên vội vã giải thích: “Chỉ là hiểu lầm nhỏ thôi... là ta không hiểu rõ tình hình, Tĩnh Vương điện hạ cũng không biết thân phận của ta, chỉ là một vết thương nhỏ, đa tạ Vương gia đã quan tâm.” Kể xong mọi chuyện vừa rồi, Hứa Trường An quan sát phản ứng của Tiêu Thanh Yến một cách cẩn thận, phát hiện mỗi khi nhắc đến Tĩnh Vương, sắc mặt hắn lập tức dịu đi. Xem ra quan hệ giữa Tiêu Thanh Yến và Tĩnh Vương không tệ, chỉ là... Hôm đó, rõ ràng mẫu thân của Tĩnh Vương là Chu Quý phi cố ý làm khó Tiêu Thanh Yến.

“Nếu vậy thì thôi, ngươi đi bôi thuốc đi.”

“Đa tạ vương gia đã quan tâm.”

Sau khi Tiêu Thanh Yến rời đi, Hứa Trường An vốn định bảo Đông Tuyết ngồi xuống để Xuân Vũ tới bôi thuốc cho họ. Nhưng khi quay đầu lại đã thấy hai mắt Đông Tuyết đỏ hoe, trông vô cùng ấm ức.

“Tiểu nha đầu này làm sao vậy hả? Vừa rồi không có khóc mà, sao bây giờ lại khóc rồi?” Nếu là do đau, thì lúc vừa bị roi đánh trúng mới là đau nhất, lúc đó Đông Tuyết còn nhịn được, sao bây giờ lại thế này?

“Thiếu gia!” Đông Tuyết kêu lên một tiếng “Thiếu gia”, nước mắt cũng rơi xuống theo. 

Đông Tuyết vốn có tính cách mạnh mẽ, Hứa Trường An chưa bao giờ thấy nàng ấy khóc, ngay cả lúc này, dù nước mắt rơi không ngừng nhưng trên mặt Đông Tuyết vẫn không có chút biểu cảm đau buồn nào, vẫn cứng cỏi như vậy.

“Rốt cuộc là có chuyện gì?” Hứa Trường An thật sự lo lắng, y chưa bao giờ thấy dáng vẻ này của Đông Tuyết.

“Thiếu gia, ngài không thấy buồn sao? Vương gia cũng thật quá đáng, hai người vừa mới thành thân, ngài ấy đã muốn đưa hai nữ nhân khác vào phủ! Ngài ấy coi ngài là gì vậy chứ!” Những ngày qua, trước mặt thiếu gia, Đông Tuyết và Xuân Vũ đều không nói gì, nhưng khi đêm xuống, hai nàng đều lo lắng làm sao để Vương gia thích thiếu gia, để thiếu gia có thể sống tốt trong Vương phủ. Vậy mà trong lúc họ còn chưa nghĩ ra cách, Vương gia đã định đưa thêm nữ nhân khác về rồi!

“Ha ha, nha đầu này, hóa ra là lo lắng chuyện này sao? Ngươi thật ngốc quá đi! Chuyện này là điều đương nhiên, nếu không sắp xếp như thế thì phải làm sao? Thiếu gia nhà ngươi là nam nhân, không thể sinh con nối dõi cho Vương phủ. Hơn nữa, Vương gia vốn thích nữ nhân, dù không có hai người đó cũng sẽ có người khác. Đã là chuyện sớm muộn cũng sẽ xảy ra thì có gì phải lo lắng buồn bã?”

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc