Đã gần đến năm mới, mặc cho người ngoài có nghĩ Vương gia hờ hững với Vương phi Hứa Trường An này như thế nào thì y vẫn là Vương phi của Vương phủ, vì vậy dĩ nhiên những việc y cần làm cũng không ít. Ngày nào Hứa Trường An cũng bận rộn không ngơi nên y cũng không để tâm nhiều đến việc hôm trước Tiêu Thanh Yến có tới chính viện hay không. Cho nên sáng nay, lúc nghe tin từ trong cung truyền đến, y mới biết trước đó vài ngày Tiêu Thanh Yến bị người trên triều tố cáo, nói hắn bị yêu nữ Nam Cương mê hoặc mà ngược đãi Hiền Vương phi.
Trong lòng Hứa Trường An biết rõ việc y có bị Tiêu Thanh Yến ngược đãi hay không, nhưng trong mắt người ngoài, những hành động gần đây của Tiêu Thanh Yến lại đúng là như vậy. Hơn nữa, nội dung mà người nọ tố cáo có chỗ kỳ lạ... Nếu Nam Tịch kia thực sự chỉ là một cô nhi vô danh thì e rằng sẽ không gây chú ý đến vậy. Chẳng lẽ tội danh này của Tiêu Thanh Yến là do người đứng sau lưng Nam Tịch không nhịn được nên mới làm vậy sao?
"Vương phi, ngài đang ngẩn ngơ gì thế? Ngài vẫn nên mau chóng tiến cung gặp Hoàng thượng đi, nếu bọn họ gán cho Vương gia tội danh ngược đãi ngài, vậy chỉ cần ngài tiến cung giải thích với Hoàng thượng thì chắc chắn những người đó không còn gì để nói nữa!" Người truyền lời từ trong cung là do công chúa Tiêu Thanh Nguyệt phái tới, hiện giờ bọn họ vẫn đang đợi ở gian ngoài, mà người đang gấp gáp thỉnh cầu Hứa Trường An chính là hai huynh đệ Vũ gia.
Tuy hai huynh đệ bọn họ cũng có chút bất mãn trước hành vi của Vương gia, cảm thấy Vương gia thực sự có hơi quá đáng với Vương phi, thậm chí trong lòng còn không nhịn được mà thắc mắc nguyên nhân vì sao Tiêu Thanh Yến có thể trở mặt nhanh như vậy, rõ ràng là trước đây, hắn rất tốt với Vương phi. Thế nhưng, dù bọn họ có âm thầm oán trách Tiêu Thanh Yến ra sao cũng chỉ dừng lại ở đó, suy cho cùng hai huynh đệ bọn họ cũng không mong Vương gia gặp chuyện không may. Bọn họ đã đi theo bên cạnh Vương gia nhiều năm, tất nhiên biết chủ tử của bọn họ không giống những lời đồn đại bên ngoài.
"Đi thôi! Chúng ta lập tức tiến cung." Bất kể chuyện này là như thế nào, trước hết y cũng phải gặp người đã rồi tính sau. Hoàng đế đã giữ Tiêu Thanh Yến ở lại trong cung một đêm, vẫn chưa chịu thả về, chắc chắn là không phải giữ lại để tiếp đãi gì đó, cũng không biết rốt cuộc hắn có chịu tội gì hay không.
Vì lo lắng Tiêu Thanh Yến bị làm khó nên sau khi Hứa Trường An tiến cung đã dứt khoát bỏ qua Kế hậu mà trực tiếp đi cầu kiến Hoàng đế.
Nghe nói Hiền Vương phi đang chờ ở bên ngoài, gương mặt tối sầm suốt một đêm của Hoàng đế mới dịu đi chút ít. Tên nghịch tử Tiêu Thanh Yến kia đã dùng lý do thiếu đức hạnh mà phế bỏ Hứa gia, bản thân lại phạm lỗi thế này chẳng phải là tự đưa nhược điểm cho người ta nắm, mặc cho người ta tùy ý chế ngự à.
"Mau truyền!"
"Nhi thần bái kiến phụ hoàng." Đây là lần đầu tiên Hứa Trường An tự xưng nhi thần trước mặt Hoàng đế. Y là Vương phi của Tiêu Thanh Yến nên việc xưng nhi thần trước mặt Hoàng đế là lẽ đương nhiên. Chỉ là trước đây trong lòng y không cam tâm, cộng thêm y không muốn làm Tiêu Thanh Yến khó xử nên chưa từng xưng hô như vậy. Hiện giờ, hai từ “nhi thần” và “phụ hoàng” này của Hứa Trường An khiến Hoàng đế hiểu rõ, xem như y đã đặt xuống cho ông một bậc thang.
"Thanh Vân đến thật đúng lúc! Thường ngày Hiền Vương đối đãi với con ra sao, rốt cuộc là đã ngược đãi con thế nào, con cứ việc nói với phụ hoàng, phụ hoàng nhất định sẽ làm chủ cho con."