Trường An Phú Quý

Chương 54.1: Nói ra tâm sự

Trước Sau

break

Hứa Trường An không biết rốt cuộc Tiêu Thanh Yến đã cho y ăn thứ gì, cảm giác vừa nóng vừa lạnh, giống như trong cơ thể vừa có băng và lửa cùng nhau nổi lên! Lúc nãy y đã nóng không chịu được, đợi đến khi nhiệt độ cơ thể từ từ hạ xuống, bụng cũng không còn đau nhưng toàn thân y lại bắt đầu toả ra khí lạnh, đột nhiên lạnh không chịu được, dù đắp bao nhiêu chăn cũng vô dụng.

"Lạnh quá! Tiêu Thanh Yến, chúng ta ra ngoài đi, ta lạnh quá…" Khi Hứa Trường An tưởng rằng cuối cùng cũng thoải mái, thế nhưng cơ thể y còn chưa thả lỏng được mấy phút, trong người lại bắt đầu nổi lên cảm giác lạnh buốt. Nếu Hứa Trường An còn đợi thêm một lúc nữa, chắc chắc bản thân y sẽ biến thành người băng, toàn thân bị đông cứng mất.

Hiện giờ hai người gần như đang ôm lấy nhau, làm sao mà Tiêu Thanh Yến không biết phản ứng cơ thể của Hứa Trường An. Lúc này Tiêu Thanh Yến không chỉ hối hận, thậm chí còn muốn tự cho bản thân hai cái tát. Hắn kiên trì không ăn bất cứ thứ gì do nữ nhân kia đưa, sao có thể vì mấy câu nói của nha đầu Tiêu Thanh Nguyệt mà hấp tấp cho y ăn thuốc không rõ nguồn gốc như thế!

Tiêu Thanh Yến vừa tự trách bản thân lại vừa đau lòng, nhìn người trong ngực dường như sắp bị đông cứng, ngay cả giọng điệu của hắn cũng không nhịn được mà hạ thấp xuống, khẽ nói ở bên tai y: "Đừng sợ, ta lập tức đưa ngươi ra ngoài! Ra ngoài rồi sẽ không lạnh nữa."

Mặc dù không biết có tác dụng hay không, nhưng ít nhất sau khi ra ngoài, có thể để y ngâm nước nóng. Cơ thể của Hứa Trường An lạnh như vậy, ngâm trong nước nóng sẽ thấy tốt hơn.

Lúc này Hứa Trường An hoàn toàn không còn chút sức lực nào, nghe thấy Tiêu Thanh Yến nói sẽ ra ngoài, y chỉ có thể nhẹ nhàng nâng tay lên một chút. Đợi đến khi cảm nhận được Tiêu Thanh Yến ôm lấy mình, y lập tức dùng sức nắm chặt vạt áo người kia.

Giống như lúc vào, không biết Tiêu Thanh Yến đã ấn vào đâu, sau khi ôm lấy Hứa Trường An thì xoay người một cái, cả hai đã quay trở lại giường ngủ trong phòng.    

"Ưm..." Hứa Trường An bị chính tiếng rên rỉ của bản thân làm cho giật mình! Lúc cả hai xoay người lại khi đi ra, Tiêu Thanh Yến đã vô tình đè lên người y, môi khẽ lướt qua một bên má của y. Dù chỉ một chút tiếp xúc này thôi cũng khiến y lưu luyến không ngừng, rất muốn cùng người kia gần gũi để y thoải mái hơn một chút.

Cũng không biết Hứa Trường An lấy sức lực từ đâu ra, y dứt khoát nhắm mắt lại, đưa tay ôm chặt lấy đầu Tiêu Thanh Yến, ngay tức khắc kéo người đến gần bản thân, sau khi dừng lại một chút thì lập tức hôn lên môi đối phương.

Trong bóng tối, tuy rằng Tiêu Thanh Yến không nhìn rõ biểu cảm trên mặt Hứa Trường An, nhưng hắn có thể khẳng định bản thân không hề chán ghét đối với sự thân cận của người đang nằm bên dưới hắn, ngược lại, trong lòng còn có chút yêu thích.

Phản ứng của cơ thể là tuân theo cảm xúc trong lòng, Tiêu Thanh Yến không hề xoắn xuýt một chút nào. Hắn không biết tình cảm của bản thân dành cho Hứa Trường An phát triển đến bước này như thế nào, hiện tại hắn cũng không có tâm trí để nghĩ về nó. Thế nhưng, Tiêu Thanh Yến biết có lẽ đây chính là điểm mà hắn giống phụ hoàng của mình nhất.

—Tua một chút kẻo bị khóa—

 "Tiêu Thanh Yến... A..." Cảm giác trên cơ thể khiến Hứa Trường An hoàn toàn cứng đờ, sau khi lý trí dần dần hồi phục, nhớ lại tất cả những gì đã xảy ra lúc nãy. Y vậy mà… vậy mà kéo Tiêu Thanh Yến làm chuyện đó!

Sau khi thần trí của Hứa Trường An quay trở lại, Tiêu Thanh Yến tự nhiên cũng khôi phục lý trí. Hắn hít sâu vài hơi rồi nâng mặt Hứa Trường An lên, hôn thêm một lúc nữa mới buông ra, sau đó chậm rãi nói: "Vừa rồi ta có làm ngươi bị thương không?"

 "Không có... Vương gia, vừa rồi ... vừa rồi là do cơ thể ta có hơi khó chịu, đầu óc mơ hồ. Ngài, ngài đừng để tâm."

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc