Trường An Phú Quý

Chương 53.1: Thẳng thắn 

Trước Sau

break

Vì Tiêu Thanh Yến đã nói buổi tối hắn sẽ lại đến, nên Hứa Trường An đã nghĩ chắc hẳn hắn sẽ không đến một cách lộ liễu mà nhất định lại thừa dịp y không để ý, đột ngột xuất hiện từ chỗ nào đó. 

Từ khi trời bắt đầu sụp tối, Hứa Trường An luôn cẩn thận chú ý mọi động tĩnh trong phòng, y muốn hôm nay chắc chắn phải biết được Tiêu Thanh Yến đi vào từ chỗ nào. Bởi vì rõ ràng y đã kiểm tra ở khắp mọi nơi, nhưng căn bản không hề có bất kỳ cơ quan nào hết.

Hứa Trường An muốn biết Tiêu Thanh Yến đi vào bằng cách nào, nên luôn thắp sáng nến bên trong phòng, nhưng sau khi suy đi nghĩ lại, Hứa Trường An vẫn đứng dậy dập tắt nến. Tiêu Thanh Yến không muốn người khác biết chuyện tối nay hắn sẽ đến chính viện, nếu như để người khác biết được hắn ở đây thì sẽ phiền phức. 

“...” Tiêu Thanh Yến đến từ bao giờ? 

Cũng như trước kia, chỉ cần Hứa Trường An đứng dậy thổi tắt nến, đợi đến khi y quay trở lại đã nhìn thấy Tiêu Thanh Yến nằm sẵn trên giường rồi. 

“Sao ngươi ngủ sớm vậy? Chẳng phải ngươi đang làm y phục cho ta sao? Không tiếp tục làm cho xong à?” 

Buổi chiều, lúc Tiêu Thanh Yến đến đây, hắn đã thấy những món đồ trong tay của Hứa Trường An nhưng lúc ấy, hắn có chuyện quan trọng cần phải nói nên cố ý không nhắc tới. Bây giờ, bọn họ có cả một đêm dài đằng đẵng, hắn dĩ nhiên sẽ lại nhớ đến cảnh tượng mà bản thân thấy khi đó. 

“...” Không làm rõ được việc Tiêu Thanh Yến vào trong phòng bằng cách nào đã đủ khiến Hứa Trường An buồn bực. Hiện giờ, hắn còn muốn nhắc đến chủ đề kia càng khiến y không muốn tiếp chuyện. 

Cái gì mà làm y phục? Chỉ cần nghĩ đến loại chuyện đó thôi cũng đủ khiến cho y nhức đầu, không thể tưởng tượng được y vậy mà vẫn bắt tay vào làm.

“Sao ngươi không nói chuyện? Đừng nói với ta là ngươi ngủ mất rồi đó.” Khi mẫu hậu của Tiêu Thanh Yến qua đời, hắn đã mười mấy tuổi nên hiển nhiên ghi nhớ hết tất cả mọi chuyện giữa phụ hoàng và mẫu hậu của hắn. 

Hắn biết toàn bộ lí y* của phụ hoàng đều do tự tay mẫu hậu làm, cũng biết thực ra mẫu hậu không hề biết làm y phục. Qua tay của mẫu hậu, chúng giống như những mảnh vải được ghép lại hơn là y phục, nhưng phụ hoàng vẫn mặc lên mình những bộ lí y cẩu thả do mẫu hậu làm cho. 

(*): đồ lót.

Hứa Trường An không cho rằng đêm nay Tiêu Thanh Yến sang đây chỉ để nói chuyện phiếm, có lẽ hắn còn chuyện gì đó cần bàn bạc với y. Thế nên, Hứa Trường An không đáp lại những lời ban nãy của Tiêu Thanh Yến, mà nhàn nhạt mở miệng: “Điện hạ…” 

“Đúng rồi! Dược hoàn mà ta đưa ngươi uống chiều nay thế nào? Cơ thể có chỗ nào không thoải mái không?” Mặc dù có sự đảm bảo của Tiêu Thanh Nguyệt, bản thân hắn cũng đã cho người xem qua nhưng trong lòng Tiêu Thanh Yến vẫn không thấy an tâm. Hắn vẫn muốn nghe Hứa Trường An nói xem cơ thể y có phản ứng gì hay không, mới có thể yên tâm thả lỏng chuyện này. 

Mỗi khi trong lòng nhớ đến viên dược hoàn đó, Tiêu Thanh Yến đều có chút hối hận. Nếu sớm biết vậy, hắn sẽ không vì ham muốn chút hiệu quả của viên dược kia mà đi mạo hiểm. Tuy sức khoẻ của Hứa Trường An không tốt, nhưng cũng không phải là không thể điều dưỡng, cùng lắm thì tốn thêm chút thời gian là được rồi. 

Bây giờ, việc y uống thuốc của Nam Tịch khiến lòng hắn cảm thấy thấp thỏm không yên, thật sự là không đáng chút nào. 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc