Trường An Phú Quý

Chương 6.2

Trước Sau

break

Suốt cả đêm, Hứa Trường An gần như không ngủ được. Không phải là do y đang lo lắng gì, mà do y quá hưng phấn, hưng phấn đến nỗi không ngủ được. Hứa Trường An biết tất cả những sản nghiệp nuôi sống Hứa gia cho đến bây giờ đều do mẫu thân y để lại. Phụ thân y chỉ là một quan lại tứ phẩm nhỏ nhoi, hơn nữa tài nguyên của chức quan cũng chẳng màu mỡ gì. Chỉ bằng số bổng lộc ít ỏi của ông ta thì làm sao nuôi nổi cả gia đình.

Bọn họ ăn đồ của mẫu thân y, dùng đồ của mẫu thân y suốt nhiều năm như vậy, thế mà bọn họ vẫn coi thường bà. Hôm nay y phải cho bọn họ biết người đã cho bọn họ cuộc sống tốt đẹp là ai, bọn họ đã tự tay hại chết mẫu thân y cũng chính là tự tay hủy đi cuộc sống tốt đẹp của mình.

Hôm sau, Hứa Trường An đã tỉnh dậy từ sáng sớm. Y đang định cùng ăn sáng với Tiêu Thanh Yến xong mới ra ngoài. Nhưng Tiêu Thanh Yến đã rời đi từ sớm, hình như có chuyện gì rất gấp cần giải quyết.

Sau khi Tiêu Thanh Yến đi ra ngoài, Hứa Trường An cũng đi luôn. Y để Xuân Vũ và Dương ma ma ở lại trong phủ, chỉ dẫn theo Đông Tuyết. Bởi vì Đông Tuyết biết một chút công phu quyền cước nên dẫn theo nàng ấy đi ra ngoài sẽ thuận tiện hơn.

“Thiếu gia, chúng ta có cần phải đi đến từng nhà không? Nếu thế thì ngày mai cũng phải đi ra ngoài. Chúng ta còn đi đến nơi khác nữa, ta sợ một ngày thì không kịp quay về, Vương gia có đồng ý không ạ?” Vương phi muốn đi ra ngoài, quản gia của Vương phủ lập tức chuẩn bị xe ngựa. Đường phố Kinh Thành rất rộng rãi, không phải lo sẽ gây trở ngại cho người đi đường.  

Đông Tuyết đang vui vẻ vén rèm xe nhìn đường xá náo nhiệt bên ngoài, nhưng khi nhắc đến Vương gia, nàng ấy lại cảm thấy hơi buồn. Đáng lẽ thiếu gia có thể trở thành một nam tử hán, đầu đội trời, chân đạp đất, thành thân sinh con, chấn hưng gia nghiệp khiến cho phu nhân hãnh diện. Thế nhưng bây giờ đến đi ra ngoài cũng phải xin phép người khác, mặc dù người đó là Vương gia tôn quý, nhưng Đông Tuyết vẫn cảm thấy tủi thân thay cho thiếu gia nhà mình.

Hứa Trường An không nhận ra Đông Tuyết đang không vui, y chỉ lo giải thích cho nàng ấy hiểu: “Nếu ta phải tự mình đi đến tất cả các thôn trang, cửa hàng như vậy, không phải sẽ mệt chết ta à? Hôm nay chúng ta đi một vòng trong nội thành, sau đó giao cho những người đó đi thông báo với những người khác. Hẹn ngày để họ tập hợp lại... Để họ đến Vương phủ gặp mặt... A!?” Y còn chưa nói xong thì bỗng nhiên xe ngựa dừng lại. Hứa Trường An suýt ngã, may mà có Đông Tuyết đỡ được.

Hứa Trường An cảm nhận được sức mạnh của Đông Tuyết khi đỡ bản thân nên trong lòng y có chút buồn bực. Y không hiểu một tiểu nha đầu như Đông Tuyết sao lại có sức mạnh như vậy, ngay cả một nam nhân như y cũng thua xa nàng ấy.

“Thiếu gia, ngài không có sao chứ?”

 “Ta không sao, chúng ta đi xuống xem một chút.”

 “Cứu mạng, cứu mạng...” Hứa Trường An vừa bước xuống xe ngựa đã nghe thấy những tiếng kêu cứu yếu ớt. Y nhìn lên phía trước thì thấy một đám người quần áo rách nát, trên người đầy vết thương đang nằm dưới đất. Phía trước là một thiếu niên đang cưỡi ngựa đen dẫn theo một đội hộ vệ, tay cầm roi da, đang vung roi xuống đám người nằm dưới đất.

 “Dừng tay! Xin hỏi vị tiên sinh này, tại sao ngươi lại đánh đập những người tay không tấc sắt này?” Nhìn những người  gầy như que củi đang nằm trên đất, cả người đầy rẫy vết thương, cũng không biết bọn họ đã phải chịu bao nhiêu ngược đãi.

“Ngươi là ai? Sao lại dám lên tiếng thay tên tiện dân này?”. Dáng vẻ đối phương vô cùng cao ngạo, dù đang nói chuyện với Hứa Trường An, nhưng vẫn tiếp tục vung roi da xuống đánh những người đang nằm trên đất!

Thậm chí, ngay lúc Hứa Trường An đang định nói tiếp, người kia đã quất roi da về phía y! Đông Tuyết phản ứng kịp thời, nghiêng người che phía trước y. Nhưng dù sao nàng ấy cũng là một nữ tử nhỏ bé, cánh tay phải của Hứa Trường An vẫn bị đuôi roi quất qua, lập tức cảm thấy đau rát.

“Đông Tuyết! Ngươi không sao chứ?” Cánh tay của y chẳng qua là bị chạm một chút mà đã cảm thấy đau nhức như vậy, thì không biết Đông Tuyết đã đau đến nhường nào!

“Thiếu gia, nô tỳ không sao.”

“Ha ha ha ha, thật đúng là chủ tớ tình thâm! Đáng tiếc các ngươi không nên cản đường bản vương, không nên ngăn cản bản vương dạy dỗ những kẻ xâm lược quấy nhiễu dân chúng như lũ tù binh Bắc Địch này!”

Cái gì? Người này thế mà tự xưng là bản vương? 

Hứa Trường An từng tham gia khoa cử, cũng từng thi đỗ, lại sống ở Kinh Thành dưới chân Thiên tử nhiều năm. Vì vậy, y cũng biết một vài chuyện ở trong triều.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc