Trường An Phú Quý

Chương 52.1: Diễn kịch

Trước Sau

break

Tiêu Thanh Yến bất ngờ bị Trắc phi hạ thuốc kích tình. Hiển nhiên Hoàng Đế không thể công khai chuyện riêng tư như thế trước mặt mọi người, cũng không thể lấy cớ này để khiến Mẫn gia chịu ảnh hưởng. Nhưng suy cho cùng, Hoàng đế vẫn nhớ kỹ trong lòng, còn căn nguyên về sau, mọi người đều biết rõ Mẫn gia sắp gặp xui xẻo.

Chỉ trong nửa tháng ngắn ngủi, phụ thân của Mẫn Ngọc bị giáng chức vì một chuyện nhỏ, huynh trưởng của nàng ta cũng bị điều đi chỗ khác. Tuy nói Mẫn Ngọc được thả ra, nhưng vẫn luôn bị giam trong tiểu viện của bản thân, không thể đi đâu được.

Biết Nam Tịch bị bắt nhốt nhưng Tiêu Thanh Yến lại cố ý không nhắc tới, chỉ nằm dưỡng bệnh trong phòng. Đợi đến khi ba ngày trôi qua, hắn mới nhắc đến Nam Tịch trước mặt Chu Toàn, bày ra vẻ mặt không hiểu tại sao không thấy nàng ta đến thăm hắn.

Chuyện Nam Tịch bị đánh, ngoại trừ Hứa Trường An từng đề cập với Tiêu Thanh Yến ra thì đám hạ nhân đều không dám nhắc tới. Thế nên, lúc Tiêu Thanh Yến hỏi đến, Chu Toàn mới kể lại chuyện hôm đó.

Rốt cuộc Nam Tịch cũng có lý do, nàng ta không đợi Tiêu Thanh Yến đến đã vội vàng chủ động đi qua chỗ của hắn. Vừa nhìn thấy Tiêu Thanh Yến, Nam Tịch lập tức quỳ xuống, khuôn mặt nàng t đầy nước mắt. Thế nhưng bởi vì vết thương trên mặt nàng ta quá nặng, nên Tiêu Thanh Yến chỉ có thể nhìn thấy đôi mắt ngấn nước của nàng ta. 

Dù trong người Nam Tịch luôn luôn có thuốc nhưng suy cho cùng vẫn để lại một vài vết thương. Lúc này, tuy nàng ta đang cầm một khăn lụa trắng che vết thương nhưng lại không thể nào che giấu được dáng vẻ uất ức khổ sở quanh người.

“Vương gia…” Trong lòng Nam Tịch căm hận nhưng lại không thể biểu hiện ra ngoài, chỉ có thể vừa bày ra bộ dạng nhu nhược yếu đuối, vừa làm như vô ý nói đến chuyện Tiêu Thanh Nguyệt bạo hành với nàng ta, còn có Hứa Trường An đứng thờ ơ bên cạnh.

“Nha đầu này thật quá đáng! Ngày đó, muội ấy nói với ta rằng đang trừng phạt một nô tỳ không biết quy củ trong phủ. Làm sao ta có thể nghĩ nô tỳ mà muội ấy nhắc tới lại là nàng. Nếu biết trước, chắc chắn ta đã sớm dạy dỗ muội ấy thay nàng! Mấy ngày nay, thân thể ta không khỏe chỉ có thể nằm trên giường, ngay cả nhúc nhích cũng không được. Ta không muốn cho nàng thấy bộ dạng chật vật này nên đã không cho người gọi nàng đến, nào biết nàng lại phải chịu oan ức lớn như thế.”

Vẻ mặt Tiêu Thanh Yến tràn đầy thương tiếc, nhưng trong lòng lại buồn bực không thôi. Tại sao ở trước mặt Nam Tịch, hắn luôn có thể nói dối một cách trôi chảy nhưng đến khi ở trước mặt Hứa Trường An, hắn lại luôn không biết phải nói gì, thậm chí có khi lại bị y làm cho không còn sức để cãi lại. Nếu hắn có thể đối đãi với Vương phi của mình một cách thoải mái như khi đối phó với Nam Tịch thì thật tốt.

Nam Tịch đã sớm biết chỗ của Tiêu Thanh Yến xảy ra chuyện nên mới khiến hắn không thể đến gặp nàng ta. Nhớ đến bản thân bị người khác trông chừng không thể ra ngoài suốt mấy ngày nay, trong lòng nàng ta có chút lo lắng. Chắc Tiêu Thanh Yến sẽ không nghĩ nàng ta không hề quan tâm đến hắn chứ? Dù sao, hắn bị bệnh phải nằm trên giường thời gian dài như thế mà nàng ta lại không chủ động đến thăm, lỡ như Tiêu Thanh Yến nghĩ nàng ta không thật lòng với hắn thì không ổn.

“Vương gia, đây là lỗi của Nam Tịch! Cho dù có người trông chừng, ta cũng có thể đến thăm ngài. Ta thật sự không biết thân thể của ngài khó chịu, còn tưởng ngài chán ghét ta. Hơn nữa, công chúa điện hạ và Vương phi cũng không thích ta, ta… Nam Tịch biết bản thân không chu đáo nhưng bây giờ… đã biết trong lòng Vương gia vẫn có Nam Tịch, Nam Tịch không sợ gì cả.” Đôi mắt của Nam Tịch còn ngấn nước nhưng rõ ràng lại ẩn chứa ý cười.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc