Mẫn Ngọc vốn dĩ không làm gì cả, huống hồ tội danh này còn là hạ dược Vương gia, nàng ta nói bản thân chỉ đốt một chút huân hương trong phòng mà thôi, còn những chuyện khác dù bị đe dọa thế nào cũng không chịu mở miệng.
Dáng vẻ của Mẫn Ngọc không giống như đang nói dối. Nhớ lại những lời Tiêu Thanh Yến đã dặn dò trước đó, Hứa Trường An cũng không tiếp tục nghi ngờ Mẫn Ngọc, chỉ ra lệnh đưa nàng ta xuống rồi giam lại, đợi Vương gia tỉnh táo mới xử lý sau.
Tiêu Thanh Yến vẫn còn đang hôn mê, các Ngự y cũng không có cách nào. Một lúc sau, Tiêu Thanh Dư cũng đến, hơn nữa còn nổi trận lôi đình với mấy Ngự y trong phòng. Đợi đến khi tối muộn, Tiêu Thanh Nguyệt phải về cung, chỉ còn lại Hứa Trường An và Tiêu Thanh Dư ở bên cạnh Tiêu Thanh Yến.
“Tứ điện hạ, trời đã khuya, ngài cũng nên nghỉ ngơi sớm đi, nơi này đã có ta trông chừng Vương gia rồi.” Mặc dù Tiêu Thanh Yến vẫn chưa tỉnh dậy, nhưng nhiệt độ trên cơ thể đã giảm nhiều, có lẽ đúng như những gì Ngự y đã nói, chỉ cần ngủ một giấc là sẽ ổn.
Sắc mặt Tiêu Thanh Dư vẫn luôn không tốt, nhưng quả thật lúc này đã muộn rồi. Hắn ta chuẩn bị rời đi, nhưng không phải là đi nghỉ ngơi như Hứa Trường An đã nói mà là sai người đưa hắn ta đến chỗ của Mẫn Ngọc.
Hôm nay, Nam Tịch đã đắc tội với Thanh Nguyệt công chúa, sau khi bị đánh, đám hạ nhân cũng không dám gọi đại phu đến xem, chỉ đưa nàng ta trở về Đồng Tâm Uyển.
Sau khi Tiêu Thanh Dư đi tới kho củi nơi Mẫn Ngọc bị nhốt, lại nhớ tới vừa rồi hình như Hoàng tỷ đã nổi giận với kẻ nào đó. Hắn ta muốn xem thử người kia rốt cuộc là thần thánh phương nào mà dám cãi lời công chúa và Vương phi, thế nên bước chân của Tiêu Thanh Dư chuyển hướng đi về phía Đồng Tâm Uyển.
Hứa Trường An trông chừng Tiêu Thanh Yến suốt cả đêm. Đến ngày hôm sau, khi trời vừa hửng sáng, y đã mệt mỏi đến mức không chịu nổi nên mới tựa vào giường chợp mắt một lát.
Thời điểm Tiêu Thanh Yến tỉnh dậy, ngoại trừ Hứa Trường An đang nằm bên cạnh thì không còn ai khác, chuyện xảy ra ngày hôm qua là điều mà hắn không ngờ tới. Kể từ ngày Nam Tịch bắt đầu nhắc đến Mẫn Ngọc với hắn, hắn đã nghĩ hai người bọn họ chắc chắn có sắp xếp gì đó, nhưng hắn không ngờ kế hoạch lại là như vậy.
Hừ! Hai nữ nhân kia đang xem hắn như súc sinh chỉ cần phát dục thì không còn lý trí nào sao?
Không đúng… Hôm qua hắn không giống như bị trúng phải xuân dược, thân thể nóng ran thì không nói, nhưng tại sao toàn thân lại vô lực? Hơn nữa trong lòng cũng không hề có chút dục niệm nào…
Không thể hiểu rõ nguyên nhân, Tiêu Thanh Yến không nghĩ nhiều nữa mà đưa tay chạm vào người đang nằm cạnh hắn.
“Điện hạ, ngài đã tỉnh rồi à?” Mặc dù Hứa Trường An dựa vào giường ngủ, nhưng không được yên giấc, cũng không hề ngủ say. Khi y cảm giác có người đang sờ đầu mình thì lập tức tỉnh dậy.
Quả nhiên, khoảnh khắc y vừa mở mắt ra thì thấy Tiêu Thanh Yến đã tỉnh.
“Ngài thấy thế nào rồi? Có khó chịu chỗ nào không?” Ánh mắt vẫn mơ màng nhưng Hứa Trường An đã vội vàng hỏi thăm hắn trước tiên. Nếu Tiêu Thanh Yến không thấy khó chịu ở đâu nữa thì chắc là không sao rồi.
“Không có vấn đề gì.” Tiêu Thanh Yến quả thật đã cảm thấy thoải mái hơn nhiều, hiện giờ ngoại trừ cảm giác cơ thể hơi mệt thì không còn gì khác.
“Vậy là tốt, vậy là tốt!” Nghe Tiêu Thanh Yến nói hắn không sao, Hứa Trường An cũng thấy ngoại trừ vẻ mặt hắn có chút mệt mỏi ra, còn lại thì không có vấn đề gì mới rốt cuộc yên tâm hơn một chút. Sau đó, y bắt đầu chậm rãi kể lại những chuyện xảy ra vào ngày hôm qua cho Tiêu Thanh Yến nghe.
“Thanh Nguyệt đã đánh nàng ta à?”
“…Ừm.”