Kể từ ngày Cầm Tâm đưa canh sâm đến cho Vương phi, sau đó mỗi lần chỉ cần nàng đưa đồ vật qua cho Vương gia thì tất nhiên chỗ của Vương phi cũng sẽ có.
Hứa Trường An không hiểu tại sao Cầm Tâm lại làm như vậy, còn Mẫn Ngọc thì càng không bận tâm đến, nàng ta chỉ cười nhạo trong lòng. Mẫn Ngọc cảm thấy nhất định là do Cầm Tâm lo sợ không lấy lòng được Vương gia, lại lo lắng sẽ đắc tội với cả Hứa Trường An, cho nên mới phải nịnh nọt cả hai bên.
Từ khi đó, ngày nào Mẫn Ngọc cũng tìm cơ hội chạm mặt Tiêu Thanh Yến, vì vậy số lần nàng ta lộ diện cho hắn thấy cũng nhiều hơn. Thái độ của Tiêu Thanh Yến đối với nàng ta cũng không còn lạnh nhạt như trước, thậm chí thỉnh thoảng còn ngồi lại tiểu viện của nàng ta.
Mẫn Ngọc tự thấy bản thân rất biết tận dụng cơ hội, thường ngày chỉ cần Tiêu Thanh Yến có mặt, nàng ta sẽ trở nên ôn nhu hiền thục, dáng vẻ không còn hống hách ngang ngược như trước.
Thế nhưng hôm nay lại có một chuyện đặc biệt, lúc Mẫn Ngọc biết giữa trưa, Nam Tịch đã gặp qua Tiêu Thanh Yến, hơn nữa, người kia chỉ thuận miệng nói một câu đã khiến Tiêu Thanh Yến lập tức đồng ý đến tiểu viện của Mẫn Ngọc dùng bữa. Phải nói, sau giờ cơm thì trời đã tối, vì vậy Mẫn Ngọc đã âm thầm tính toán, ý đồ muốn cho Tiêu Thanh Yến ở lại trong viện của nàng ta cả đêm.
Suốt cả buổi chiều, Mẫn Ngọc khẩn trương hưng phấn mãi không thôi, nhưng dù làm thế nào nàng ta cũng không ngờ được, chờ đến khi Tiêu Thanh Yến thật sự đến viện tử của nàng ta, lại chính là lúc nàng ta gặp phải tai vạ. Nàng ta chỉ bỏ chút dược vật có công dụng kích tình ở trong phòng thôi, nhưng tại sao cả người Tiêu Thanh Yến lại nóng bừng lên như vậy?
Bây giờ, trên mặt hắn tràn ngập vẻ giận dữ giống như hận không thể ăn tươi nuốt sống nàng ta.
“Vương gia! Vương gia, ngài không sao sao chứ? Ngài đừng làm thiếp thân sợ mà!” Mẫn Ngọc thật sự rất sợ, không phải ngoại tổ mẫu đã nói, huân hương kia chỉ có một chút tác dụng thôi tình, người bình thường sẽ không phát hiện được sao? Thế nhưng vì sao Vương gia lại có bộ dáng như vậy?
Hiện tại trạng thái của Tiêu Thanh Yến giống như hắn đang trúng phải xuân dược cực mạnh!
“Đồ tiện nhân nhà ngươi! Ngươi thế mà dám dùng thứ đồ đê tiện này lên người bản vương!” Hắn run rẩy đứng lên, hất cánh tay của Mẫn Ngọc đang đặt trên người mình ra. Lúc này, Tiêu Thanh Yến hối hận không thôi, hắn thật sự không nghĩ Mẫn Ngọc sẽ to gan như vậy, dám dùng thứ đồ cấm kỵ của hoàng cung này lên người hắn!
Mẫn Ngọc bị dọa sợ tới mức mất lý trí, cho dù có cho nàng ta một trăm lá gan, nàng ta cũng không dám làm chuyện này! Nàng ta chỉ đốt một chút huân hương thôi, còn những thứ khác trong huân hương chỉ gây ra chút tác dụng phụ, nếu là người có ý chí mạnh mẽ thì chắc hẳn chẳng còn chút tác dụng gì!
Mấy hôm nay, thái độ của Tiêu Thanh Yến đối với nàng ta đã tốt lên không ít, Mẫn Ngọc còn cho rằng Vương gia đã bắt đầu nảy sinh tâm tư đối với nàng ta, nàng ta chỉ là thuận nước đẩy thuyền! Chứ nàng ta nào có gan to như vậy, dám trực tiếp hạ dược với Vương gia!
“Nhất định là có người muốn hại thiếp thân! Nhất định là có người hãm hại thiếp thân mà! Thiếp thân không có, thiếp thân thật sự không có làm!” Tiêu Thanh Yến lảo đảo loạng choạng rời khỏi viện tử của Mẫn Ngọc, còn Mẫn Ngọc đã sợ hãi đến mức ngã quỵ xuống đất. Nàng ta không biết bản thân nên làm gì bây giờ, chỉ có thể âm thầm suy nghĩ xem kẻ nào có khả năng hại mình nhất.
Nàng ta nghĩ tới nghĩ lui, trong đầu chỉ nghĩ đến một người duy nhất là Cầm Tâm! Vì vậy, gần như ngay lập tức, gương mặt nàng ta hiện rõ vẻ tức giận, lao thẳng đến tiểu viện của Cầm Tâm!
Tiêu Thanh Yến vừa rời khỏi nơi ở của Mẫn Ngọc, trong đầu chỉ suy nghĩ tới Vương phi, hắn theo bản năng đi đến viện tử của Hứa Trường An. Thế nhưng đi được nửa đường, hắn lại cố gắng nhịn xuống, sau đó tùy tiện gọi hai người đến đỡ hắn, đưa hắn đến tiền sảnh của thư phòng.
Bên phía Tiêu Thanh Yến xảy ra chuyện lớn như vậy, cộng thêm có Chu Toàn ở bên cạnh nên tất nhiên Hứa Trường An là người đầu tiên biết chuyện. Lúc y chạy đến nơi ở của Tiêu Thanh Yến, Tiêu Thanh Yến đã có chút mơ hồ, sắc mặt hắn đỏ bừng, cả người cũng nóng rực đến đáng sợ.
Hứa Trường An chẳng qua chỉ là nắm lấy tay của Tiêu Thanh Yến, mà đã cảm thấy lòng bàn tay của bản thân như bị nướng chín.
“Người đâu! Mau vào cung gọi Ngự y tới đây! Còn nữa, giam Mẫn Trắc phi vào phòng chứa củi, trước khi Vương gia tỉnh lại thì không được thả ra!” Hứa Trường An thật sự không ngờ Mẫn Ngọc lại to gan đến mức dám dùng xuân dược.