Sáng sớm hôm sau, lúc Hứa Trường An tỉnh giấc thì người bên cạnh đã rời đi như mọi lần.
Đêm qua, người say không phải là Hứa Trường An nên y vẫn nhớ rõ mọi chuyện. Bây giờ, y đã nhận thức được rằng so với những người đứng ở vị trí cao kia thì bản thân chỉ như một kẻ ngốc. Có lẽ y không che giấu được suy nghĩ của bản thân với họ, thậm chí còn chẳng thể đoán được họ đang toan tính điều gì.
Từ khi Nam Tịch bước chân vào Vương phủ, Tiêu Thanh Yến gần như không còn ghé qua chính viện để dùng bữa nữa. Dù là sáng hay tối, nha hoàn trong viện cũng không chuẩn bị bát đũa cho Tiêu Thanh Yến. Thế nhưng sáng nay, ngay lúc Hứa Trường An cầm đũa lên, Tiêu Thanh Yến lại bước vào.
"Vương gia, sao ngài lại đến đây?" Hôm qua là sinh thần của Tiêu Thanh Dư, vậy mà Tiêu Thanh Yến lại say khướt, nên chắc là hôm nay không cần thượng triều.
"Ta đến để nói với ngươi một chuyện. Hiện tại trời đã trở lạnh, ngươi căn dặn xuống dưới, sai người trong phủ mang thêm than củi qua chỗ Nam Tịch." Vùng đất Nam Cương vốn có khí hậu ấm áp, ẩm ướt, quanh năm chẳng hề biết đến mùa đông giá lạnh. Nhưng Kinh Thành Đại Tiêu thì bốn mùa rõ rệt, đến khi đông về còn có thể xuất hiện những trận tuyết lớn kéo dài.
"Vâng, ta hiểu rồi."
Bây giờ, tuy đã sắp vào đông nhưng vẫn chưa tới lúc cần dùng đến than củi. Tiêu Thanh Yến căn dặn như vậy cũng quá cẩn thận rồi.
Hứa Trường An không hiểu tại sao Tiêu Thanh Yến lại đối đãi với Nam Tịch theo cách vừa bảo bọc lại vừa cảnh giác như vậy. Rốt cuộc trong lòng hắn đang tính toán điều gì?
"Ừ, ngươi cũng phải chú ý sức khỏe. Cơ thể yếu thì cần phòng ngừa trước, ra ngoài nhớ mặc thêm y phục. Nếu lại bị lạnh, ngươi sẽ ho đến tận sang năm mất." Trước khi rời đi, Tiêu Thanh Yến lại nói thêm một câu như vậy. Hứa Trường An không rõ những mấy nha hoàn trong viện của y có nhìn thấy biểu cảm của Tiêu Thanh Yến không, nhưng y vô tình thấy rất rõ.
Một lời quan tâm mà sao nghe chẳng tự nhiên chút nào.
Hứa Trường An nói với tấm lưng dần khuất của Tiêu Thanh Yến: "Vương gia cũng vậy."
Vì không ngồi xuống ngay mà cứ đứng nhìn theo bóng dáng kia nên Hứa Trường An đã vô tình bắt gặp cảnh tượng sau khi nghe thấy lời nói của y, thân hình của Tiêu Thanh Yến thoáng khựng lại rồi giả vờ như không có chuyện gì mà tiếp tục bước đi.
Hôm qua, Nam Tịch bị chặn ngoài cửa thư phòng của Tiêu Thanh Yến, nha hoàn Bách Linh đã định đến gặp hắn để kể lể. Nhưng còn chưa kịp đi thì Tiêu Thanh Yến đã đích thân đến thăm.
"Ta đã biết chuyện hôm qua. Yên tâm, ta đã căn dặn bọn họ, sau này sẽ không ai dám cản nàng nữa."
Thư phòng của Tiêu Thanh Yến hầu như không cho bất kỳ hạ nhân nào vào. Người bên cạnh hắn, ngoại trừ Chu Toàn thì đến cả tiểu tư phục vụ hắn cũng không được tự ý đến gần.
Đề phòng chặt chẽ như vậy khiến mọi người đều nhận định rằng bên trong chắc chắn có thứ quan trọng cần được bảo mật. Tuy đúng thật là có nhưng Tiêu Thanh Yến cũng chẳng sợ ai bước vào, bởi vì dù có vào cũng chẳng thể nhìn thấy được.
"Vương gia, vốn dĩ là do ta quá phận. Vương phi đã dặn dò, ta không nên làm khó gã sai vặt kia. Chẳng qua là ta nghe nói Vương gia say quá nên mới sốt ruột mà muốn vào thăm. Sau này Nam Tịch sẽ suy nghĩ cẩn thận hơn."
Dù Tiêu Thanh Yến luôn nghĩ cho nàng ta nhưng Vương phủ đông người, miệng lưỡi thiên hạ cũng nhiều, không phải ai cũng hiểu được tâm tư của Tiêu Thanh Yến. Vì vậy, thân phận Vương phi của Hứa Trường An thực sự là một trở ngại lớn đối với nàng ta!