Kể từ ngày Mẫn Ngọc giận dỗi rời khỏi chỗ của Hứa Trường An, quả thực nàng ta không còn tiếp xúc nhiều với Cầm Tâm. Thế nhưng, nàng ta lại thường xuyên ra vào Đồng Tâm Uyển, thậm chí là gần như ngày nào cũng ghé qua.
"Nam Tịch muội muội có biết hôm nay Vương gia và Vương phi đã đi đâu không?"
Mỗi ngày, Mẫn Ngọc đều đến Đồng Tâm Uyển, cũng có khi gặp Tiêu Thanh Yến ở đó. Hôm trước, nàng ta đã thấy Tiêu Thanh Yến ở đây nhưng cũng không nghe hắn nhắc gì về việc hôm nay sẽ vào cung với Hứa Trường An. Mẫn Ngọc nhớ rõ ngày đó, khi nàng ta vừa rời đi không lâu thì Tiêu Thanh Yến cũng đã ra khỏi viện, chắc chắn cũng không nói với Nam Tịch về chuyện hôm nay bọn họ vào cung.
Trong lòng Mẫn Ngọc âm thầm đắc ý, được sủng ái nhiều nhất thì sao? Không phải vẫn chẳng là gì so với Vương phi à?
Mẫn Ngọc cũng không biết tại sao bản thân lại nảy sinh suy nghĩ này. Nàng ta mong Nam Tịch được sủng ái để có thể giúp nàng ta chống lại Hứa Trường An, nhưng lại vừa vui sướng vừa không nhịn được cảm thấy bản thân vượt trội hơn vì Nam Tịch hoàn toàn không đủ tư cách tham dự những sự kiện ở trong cung như lần này.
Nếu hoàng cung tổ chức yến tiệc, nàng ta thân là Trắc phi của Vương phủ, dĩ nhiên cũng có tư cách tham dự. Chẳng qua hiện tại Vương gia không thích nàng ta, nhưng ai biết tương lai sẽ như thế nào? Còn Nam Tịch thì sao, dù có được Vương gia sủng ái đến đâu thì cũng chỉ có thể làm một thiếp thất không được nhìn nhận, cả đời bị giam trong tiểu viện tồi tàn này.
Mẫn Ngọc gần như không che giấu suy nghĩ của bản thân nên đương nhiên Nam Tịch cũng nhận ra, chẳng qua là nàng ta không quan tâm. Dù sao mục đích của bọn họ khác nhau, có ganh ghét thì cũng chỉ làm trò cười cho nhau mà thôi.
"Vương gia đã nói với muội rồi. Hôm nay là sinh thần của Tứ điện Hạ, Vương gia và Vương phi vào cung để mừng sinh thần của ngài ấy." Nam Tịch đã khỏe lên nhiều, không còn quanh quẩn trong tiểu viện của bản thân nữa. Hôm nay Mẫn Ngọc đến thăm, Nam Tịch còn chủ động đề nghị cùng nhau ra ngoài đi dạo.
Gọi là ra ngoài đi dạo nhưng cũng chỉ có thể đi lòng vòng trong Vương phủ. Người trong hậu viện này, ngoài Vương gia và Vương phi ra, nếu ai muốn ra khỏi phủ đều phải báo cáo với Vương phi hoặc Chu quản gia.
Thời tiết đã hoàn toàn trở lạnh, sức khoẻ của Mẫn Ngọc luôn tốt, đã quen với mùa đông của Đại Tiêu nên không cảm thấy lạnh lắm. Nhìn Nam Tịch bên cạnh đã khoác lên y phục mùa đông, cộng thêm những điều mà nàng ta nghe gần đây, Mẫn Ngọc nghĩ nếu một nữ nhân không thể sinh con thì dù hiện tại có được sủng ái đến đâu, khi tuổi xuân qua đi, nhan sắc phai tàn, đó sẽ là lúc nàng ta phải chịu khổ.
"Nam Tịch muội muội, chúng ta đến vườn hoa của Vương phủ dạo một vòng nhé. Tuy mùa đông chẳng có hoa gì để ngắm nhưng cảnh sắc nơi đó cũng đẹp hơn mấy cái viện nhỏ bé của chúng ta."
Mẫn Ngọc không ngờ đi được nửa đường thì nhìn thấy Cầm Tâm đã mấy ngày rồi không gặp. Biết chuyện Cầm Tâm đã đưa nhũ mẫu của nàng đến Vương phủ, lại nghĩ tới trong viện của bản thân không có bao nhiêu hạ nhân dẫn đến có rất nhiều chuyện bất tiện, nên Mẫn Ngọc cũng thầm muốn có thể đưa người nhà mình vào đây. Nói đến y phục mùa đông, tất cả y phục của nàng ta đều do thợ thêu trong Vương phủ làm ra, không chỉ chất vải thô kệch mà kiểu dáng còn không hợp ý nàng ta chút nào.
"Cầm Tâm tỷ tỷ cũng ở đây à? Chúng ta đang định đi dạo một vòng Vương phủ, tỷ có muốn đi cùng không?" Theo lý mà nói, với thân phận hiện tại của Nam Tịch thì nàng ta hoàn toàn không thể xưng hô tỷ muội với Cầm Tâm và Mẫn Ngọc. Thế nhưng, hai người kia cũng không dám phô trương thân thế trước mặt Nam Tịch, mà Nam Tịch cũng không muốn tỏ ra thấp kém trước mặt họ, vì thế cũng thuận theo đó mà đối xử bình đẳng.
Cầm Tâm ở một mình trong viện cũng buồn chán nên mới nghĩ đến việc ra ngoài đi dạo, không ngờ lại gặp hai người này. Không có lý do để từ chối, nên nàng đành đi cùng bọn họ. Ba người cũng không thể tính là thân thiết mà lại đi cùng nhau, ngoài chuyện của Tiêu Thanh Yến ra thì cũng chẳng có gì để nói.
"Trời lạnh rồi, sao muội không mặc thêm áo?" Cầm Tâm và Nam Tịch đều đã khoác áo choàng bông nhưng Mẫn Ngọc vẫn mặc y phục mùa thu mỏng manh, khiến Cầm Tâm nhìn vào cũng cảm thấy lạnh thay.
"Bây giờ mới là tháng mười, không phải mùa đông giá rét, có thể lạnh đến mức nào? Hơn nữa, ta có bệnh hay không cũng chẳng sao, dù gì thì ở đây sẽ không có ai quan tâm ta. Làm sao so được với Nam Tịch muội muội, vừa bệnh một cái là Vương gia lo lắng vô cùng."
Nếu chỉ có mình nàng ta và Nam Tịch, Mẫn Ngọc chắc chắn sẽ không nói những lời này. Thế nhưng, vì có Cầm Tâm ở đây, nên Mẫn Ngọc vừa muốn chọc tức Cầm Tâm cũng đồng thời ám chỉ với đối phương.