Hứa Trường An không ngờ Chu quản gia lại chủ động đến tìm y để thay mặt cho Chu Toàn cầu hôn Xuân Vũ. Vốn dĩ, y còn lo lắng Chu quản gia sẽ không bằng lòng. Bởi vì, mặc dù Xuân Vũ là nha hoàn của y, nhưng Chu Toàn là gã sai vặt của Tiêu Thanh Yến, thân phận của hai người bọn họ, nếu muốn thành thân cũng có thể coi là môn đăng hộ đối. Thế nhưng… hiện tại, địa vị của y trong Vương phủ đang vô cùng lúng túng nên đương nhiên nha hoàn bên cạnh cũng sẽ bị coi thường. Vậy mà Chu quản gia lại đích thân đến...
Chẳng lẽ Tiêu Thanh Yến đã nói gì với Chu quản gia rồi?
"Vương phi, lão nô chỉ có một nhi tử duy nhất, bây giờ nó cũng đến tuổi lập gia thất rồi. Lão nô đã gặp Xuân Vũ cô nương vài lần, thấy phẩm hạnh và dung mạo của nàng đều xứng đôi với nhi tử của lão nô, mong Vương phi tác thành. Lão nô biết Vương phi rất quý trọng Xuân Vũ cô nương, xin Vương phi cứ yên tâm, sau khi hai đứa thành thân, lão nô và cả gia đình nhất định sẽ không để Xuân Vũ cô nương phải chịu thiệt thòi."
"Chu quản gia nói như vậy sao được. Thành thân xong, lẽ ra Xuân Vũ phải hiếu thuận với ông mới đúng. Không giấu gì quản gia, gần đây ta cũng đang tìm người cho Xuân Vũ, vừa hay lại thấy Chu Toàn nhà ông rất tốt, ta còn định ngày nào đó sẽ nói chuyện với ông, không ngờ ông lại đến trước. Như vậy cũng tốt, xem ra hôn sự này không chỉ một mình ta đơn phương nghĩ đến. Nếu đã vậy thì cứ sớm sắp xếp hôn lễ cho hai người đi. Biết đâu sang năm vào thời điểm này, ông đã có cháu để bồng rồi."
Hứa Trường An đoán chắc ngoài Tiêu Thanh Yến ra thì có lẽ Chu Toàn cũng đã nói chuyện này với phụ thân của hắn ta. Chu quản gia không hề nhắc đến nhi tử nhà mình là vì muốn giữ gìn danh tiếng cho Xuân Vũ. Rõ ràng là hai người bọn họ đã có tình cảm với nhau từ trước nhưng nếu nói thẳng ra thì không tốt cho Xuân Vũ. Vì thế Chu quản gia chỉ nói là do bản thân ông thấy Xuân Vũ tốt, muốn nàng làm con dâu, ngoài ra không đề cập thêm gì đến hai người họ.
Người ta đã suy nghĩ chu đáo cho phía y như vậy thì Hứa Trường An cũng không muốn làm bộ làm tịch nữa, lập tức thẳng thắn thừa nhận y cũng có ý đó. Chu quản gia nghe xong, quả nhiên rất vui mừng, vừa cười vừa đáp ứng với Vương phi rồi rời đi.
Bây giờ đã là tháng Mười, nếu Xuân Vũ muốn thành thân trước Tết thì Hứa Trường An sẽ phải lo liệu rất nhiều việc.
Mấy ngày trước, y đã nói sẽ may y phục mùa đông cho mọi người trong phủ, nhưng sau đó lại bị Tiêu Thanh Yến phạt nên việc này vẫn chưa làm được. Nay thấy bản thân sắp phải bận rộn hơn, Hứa Trường An quyết định làm xong việc này trước.
Vấn đề chuẩn bị y phục cho hạ nhân, Hứa Trường An giao cho Chu quản gia lo liệu. Còn mấy vị thiếp thất của Tiêu Thanh Yến thì y quyết định để bọn họ tự chọn vải từ kho rồi giao cho thợ thêu trong phủ làm là được.
"Vương phi, vậy còn người ở Đồng Tâm Uyển thì sao ạ?" Cái vị Nam Tịch cô nương kia không phải vẫn tự nhận bản thân là khách của Vương phủ sao? Nếu đã là khách của Vương phủ thì cũng nên tự lo liệu chuyện ăn ở đi lại đi chứ, đâu cần làm phiền đến thiếu gia của bọn họ nữa!
"Bên đó... chắc Vương gia đã có sắp xếp rồi, chúng ta không cần phải… Thôi, ngươi đi lấy hai cuộn vải tốt từ trong kho, loại phù hợp với Nam Tịch cô nương rồi đưa qua đó đi." Hứa Trường An không muốn người khác nghĩ y thiên vị, nếu đã cho người khác chọn vải thì cũng không thể bỏ qua Nam Tịch. Còn việc nàng ta có thích những thứ y đưa qua hay không, y cũng chẳng quan tâm.
"Vương phi, Phương ma ma đã bị Vương gia đưa về cung rồi, không biết bao giờ bà ấy mới trở lại, có cần chuẩn bị thêm y phục cho bà ấy không?" Nhắc đến chuyện này, Xuân Vũ lập tức cảm thấy bực bội trong lòng. Cũng vì Phương ma ma từng nói đỡ cho thiếu gia nhà nàng nên mới bị đưa về cung. Thế nhưng, bà ấy cũng đâu có nói gì sai, vậy mà Vương gia lại đuổi bà ấy đi như thế!