Trường An Phú Quý

Chương 40.1: Tính toán của Đông Tuyết.

Trước Sau

break

Xuân Vũ và Đông Tuyết ngủ chung một gian phòng. Thế nhưng không biết là do Xuân Vũ ngủ quá say hay Đông Tuyết hành động quá cẩn thận, đêm qua khi Đông Tuyết trở về, Xuân Vũ hoàn toàn không hề hay biết. Sáng hôm sau, Xuân Vũ tỉnh dậy nhìn thấy Đông Tuyết đang ngồi thất thần bên giường. Trong lòng Xuân Vũ nghi hoặc, sắc trời còn sớm mà Đông Tuyết đã ăn mặc chỉnh tề như thế làm gì? Không, nhìn nàng ấy giống như thức trắng cả đêm hơn, môi khô khốc, quầng thâm dưới mắt rõ rệt, cả khuôn mặt đều hằn lên vẻ tiều tụy.

"Đông Tuyết, ngươi… Ừm, ngươi làm sao vậy? Đã leo lên giường của Vương gia rồi còn đến phòng hạ nhân này làm gì? Chẳng lẽ đêm qua hầu hạ Vương gia không được ngài ấy vừa ý, thế nên Vương gia không cho ngươi danh phận, không cho ngươi một cái tiểu viện riêng sao?" Xuân Vũ nhìn bộ dạng Đông Tuyết thế này, tuy trong lòng rất đau xót nhưng vừa nghĩ đến chuyện tối hôm qua, chút đau lòng ấy lập tức tan biến, chỉ còn lại sự phẫn nộ.

"Xuân Vũ, ta... Thôi, tùy ngươi nghĩ sao thì nghĩ." Đông Tuyết thấy Xuân Vũ đã tỉnh, lại nhìn sắc trời bên ngoài, cũng không muốn nói thêm gì với Xuân Vũ nữa mà đứng dậy đi ra ngoài. Thế nhưng, nàng ấy vừa đi được hai bước đã bị Xuân Vũ gọi giật lại.

"Đứng lại! Ngươi muốn đi đâu?"

"Ta đi hầu hạ thiếu gia thức dậy.”

"Không cần! Nha hoàn của thiếu gia là ta chứ không phải ngươi, thiếu gia nhà ta không cần ngươi hầu hạ, ngươi hãy an phận làm di nương của ngươi đi! Nếu ngươi muốn hầu hạ thiếu gia thì đến cùng với hai nha hoàn thông phòng kia là được!" Xuân Vũ kích động nói, tuy rằng những lời này có thể khiến Đông Tuyết khó chịu nhưng bản thân nàng cũng chẳng khá hơn chút nào. Cho dù Xuân Vũ có bướng bỉnh cố kìm nén để bản thân không khóc thành tiếng nhưng hai tay nàng vẫn không ngừng lau nước mắt.

Kia là Đông Tuyết, là người đã cùng nàng lớn lên! Các nàng lớn lên bên nhau, từng ước hẹn dù gặp phúc hay họa cũng sẽ cùng nhau ở bên cạnh thiếu gia. Vậy mà vì sao giờ đây lại biến thành thế này? Cho đến hiện tại, Xuân Vũ chưa bao giờ nghĩ rằng, những lời cay độc ấy lại là do chính nàng nói với Đông Tuyết.

Nàng chỉ mới nghĩ đến thôi đã đau lòng như thế, vậy chẳng biết trong lòng thiếu gia còn đau khổ đến nhường nào. Xuân Vũ không muốn lãng phí thời gian và tâm trí ở đây nữa, nàng vội vàng đứng dậy chuẩn bị đi đến bên cạnh thiếu gia.

Xuân Vũ nhanh chóng đứng dậy, thu dọn bản thân qua loa rồi vội vã đi đến thiên phòng nhưng khi đến nơi, nàng lại thấy nơi đó trống rỗng không một bóng người. Nàng tưởng thiếu gia đã rời giường trước, bèn trách cứ bản thân rõ ràng biết đêm qua thiếu gia chắc hẳn không ngủ được, hôm nay nhất định sẽ dậy sớm vậy mà nàng lại ngủ quên mất!

Đương nhiên Xuân Vũ không ngủ quên, thậm chí nàng còn dậy rất sớm. Vì vậy, sau khi không tìm thấy thiếu gia ở thiên phòng, nàng lại lục tung trước sau lẫn trong ngoài chính viện của Vương phủ. Ấy vậy mà vẫn không thấy bóng dáng của Hứa Trường An đâu, Xuân Vũ không khỏi cảm thấy buồn bực.

"Chắc không phải đang ở..." Không thể nào! Rõ ràng đêm qua nàng đã đưa thiếu gia đến thiên phòng rồi mà, Vương gia cũng đã giữ Đông Tuyết lại, sao thiếu gia có thể ở chính phòng được?

"Xuân Vũ tỷ tỷ, đã đến giờ vào hầu hạ Vương phi thức dậy rồi phải không?”

"...Đi thôi." Tuy trong lòng cảm thấy không không có khả năng nhưng giờ phút này, ngoài gian phòng đó ra, Xuân Vũ cũng không biết thiếu gia còn có thể ở nơi nào.

Hứa Trường An đã tỉnh dậy từ sớm, đêm qua y không ngủ được nhiều. Lúc gần sáng, Hứa Trường An bị cơn ho dữ dội đánh úp nhưng vì sợ làm phiền giấc ngủ của Tiêu Thanh Yến nên y định xuống giường đi ra ngoài, nào ngờ vẫn khiến hắn thức giấc. Y cứ tưởng sẽ bị mắng, kết quả không những không bị mắng mà Tiêu Thanh Yến còn tự mình rót cho y một cốc nước. Hứa Trường An uống nước xong lại ngủ tiếp còn Tiêu Thanh Yến thì dứt khoát rời giường.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc