Rõ ràng trước đó còn vô cùng lo lắng và bất an, vậy mà lúc này y đột nhiên bình tĩnh lại. Hứa Trường An không hiểu, liệu những gì y vừa nghe thấy có phải là ảo giác của bản thân hay không.
"Ta... thần thay Đông Tuyết cảm tạ Vương gia đã nâng đỡ. Dù gì giữa thần và Đông Tuyết cũng là chủ tớ một đời, mong sau này Vương gia sẽ đối xử tốt với nàng ấy." Hứa Trường An lảo đảo đứng dậy, y nhẹ nhàng cúi đầu cáo lui với Tiêu Thanh Yến rồi dẫn theo Xuân Vũ rời đi.
Sau khi rời khỏi phòng cùng thiếu gia, Xuân Vũ mới thoát khỏi trạng thái bàng hoàng, lúc này nàng mới bắt đầu cảm thấy bất bình thay cho thiếu gia nhà mình.
"Sao Đông Tuyết có thể như vậy! Làm sao có thể thêm dầu vào lửa như vậy! Hơn nữa, thiếu gia... Không phải! Vương phi, ngài là Vương phi. Dù đêm nay Vương gia có muốn ân sủng Đông Tuyết cũng phải đưa nàng ấy đến phòng khác chứ. Ngài là Vương phi, sao có thể nhường chỗ cho họ? Hơn nữa, dù ngài có nhường phòng cho, nàng ấy dám ngủ sao? Không sợ tổn thọ à?"
"Ầy, ngươi thật là! Tức giận như vậy làm gì? Như Đông Tuyết đã nói, mỗi người đều có chí hướng riêng, chúng ta chỉ có thể lo cho bản thân, chẳng lẽ còn lo được cho người khác sao? Ngươi nghĩ nhiều làm gì, chỉ cần Đông Tuyết sống tốt là được. Dù sao ta cũng không ngủ được, ngủ ở đâu cũng vậy thôi. Đi thôi, chúng ta đi sang phòng khác vậy."
"Thiếu gia, ngài không cần nhẫn nhịn nữa, ta biết ngài đang buồn mà." Xuân Vũ nói xong thì bật khóc, nàng thực sự đau lòng, còn đau hơn cả khi bị đánh đòn! Đông Tuyết và Xuân Vũ... hai người vốn là tỷ muội lớn lên cùng nhau, đã hứa sẽ tận tâm hầu hạ thiếu gia, vậy mà nàng ấy lại có thể...
"Hu hu..." Không còn Tiêu Thanh Yến ở đây, Xuân Vũ không thể kìm nén được nữa. Nàng bật khóc nức nở, khóc ngày càng dữ dội như thể không thể ngừng lại.
"Được rồi, đừng khóc nữa, có lẽ Đông Tuyết có suy tính riêng của nàng ấy chăng, hoặc là có nỗi khổ tâm gì đó chăng? Các ngươi lớn lên cùng nhau, ngươi hiểu tính cách của Đông Tuyết nhất mà, đừng nghĩ nàng ấy quá xấu, nếu không người đau khổ sẽ là ngươi." Mặc dù rất bất ngờ, nhưng sau khi bình tĩnh lại, Hứa Trường An cảm thấy có điều gì đó không đúng lắm. Y cũng hiểu rõ phần nào tính cách của Đông Tuyết nên càng không biết trong lòng nàng ấy đang nghĩ gì, sao lại có thể chấp nhận...
"Thôi bỏ đi, tình huống bây giờ so với kết quả tồi tệ nhất mà ta đã dự đoán ngày xưa thì đã tốt hơn nhiều rồi không phải sao? Nghĩ nhiều làm gì, nghỉ ngơi sớm đi." Hứa Trường An nhớ lại lúc còn ở thôn trang, y nghĩ rằng cuộc đời của bản thân sẽ chỉ có thể chết trong oán hận. Thế nhưng, hiện giờ mối thù của mẫu thân đã được báo, cơn giận của y đã nguôi, tất cả đều nhờ vào mối hôn sự với Tiêu Thanh Yến, y cũng nên biết đủ rồi.
Chẳng qua là Đông Tuyết... trong lòng nha đầu đó đang nghĩ gì vậy?
Sau khi bảo Xuân Vũ về phòng nghỉ ngơi, Hứa Trường An cũng chuẩn bị đi ngủ. May mà hôm trước y đã tiện tay đặt một cái giường ở thiên phòng, nếu không hôm nay phải ngủ trong căn phòng sát bên ngoài phòng ngủ chính, y cũng không biết phải làm sao.
"Khụ khụ, khụ khụ khụ... khụ khụ..." Đêm nay là đêm trăng tròn ngày rằm, không biết sau này sẽ còn bao nhiêu đêm trăng như vậy, bản thân y...
"Đúng rồi, mấy ngày tới Tiêu Thanh Yến chắc sẽ không muốn nhìn thấy ta, ta có nên nói với hắn đẻ hắn cho ta ra ngoài một chuyến không?" Đột nhiên nghĩ đến nhà ngoại xa tận Phong Châu, Hứa Trường An nghĩ nếu y có thể tìm thấy nhà của ngoại công, nhận lại họ hàng để họ đưa hài cốt của mẫu thân về nhà thì sau này y sẽ thực sự không còn lo lắng gì nữa.
Vốn cảm thấy tâm trạng u ám nhưng khi nghĩ đến việc còn chưa được hoàn thành, đáy lòng Hứa Trường An lại có thêm hy vọng. Cổ họng khó chịu, bên cạnh lại không có nha hoàn nào, y cũng không muốn làm phiền Xuân Vũ. Bây giờ tiểu nha đầu đó chắc chắn đang buồn lắm, nếu y còn làm phiền nàng, đêm nay nàng càng không thể ngủ được nữa.