Trường An Phú Quý

Chương 38.1: Chủ tớ.

Trước Sau

break

Nơi mà Cầm Tâm muốn đến là chính viện của Vương phủ, cũng là viện tử của Vương phi.

Nàng biết Vương phi đang bị cấm túc, nhưng nàng vẫn phải đến. Ít nhất là để cho Vương phi biết rằng nàng đã mạo hiểm bị Vương gia phạt chỉ để đến gặp y.

Còn nhớ hôm đó, Mẫn Ngọc xúc phạm Vương phi, Vương gia đã trừng phạt nàng ta. Cầm Tâm thầm nghĩ, dù cho Vương gia có thích nữ nhân tên Nam Tịch kia thì đã sao? Dù Vương gia rất thích nữ nhân đó, nhưng cách Vương gia bảo vệ nàng ta chỉ là phạt cấm túc Vương phi mà thôi. Vương phi là người mà Hoàng đế đã đích thân sắc phong, dù Vương gia không hài lòng thì cũng không thể phế bỏ Vương phi được!

Còn nữ nhân kia dù có được Vương gia sủng ái đến đâu, dù có mưu trí thế nào thì cũng không thể làm tổn thương đến Vương phi. Trong Vương phủ này, thân phận là thứ quan trọng nhất.

"Trắc phi nương nương hãy quay về đi, Vương gia đã ra lệnh không ai được gặp Vương phi. Nô tỳ sẽ truyền đạt lại ý tốt của người cho Vương phi, xin nương nương hãy quay về trước." Xuân Vũ lo lắng đến mức có chút phát hỏa, thế nhưng Cầm Tâm đã đến đây để thăm thiếu gia thì cũng coi như có lòng. Nàng chỉ có thể kiên nhẫn khuyên người ta rời đi trước.

"Xuân Vũ cô nương, hãy chăm sóc Vương phi cho tốt."

"Tạ ơn Trắc phi nương nương, nô tỳ sẽ ghi nhớ." Sau khi tiễn Cầm Tâm rời đi, Xuân Vũ không đến chỗ thiếu gia của mình mà chạy đi tìm Đông Tuyết. Không biết Đông Tuyết đã xảy ra chuyện gì, từ sau khi trở về từ chỗ Dương ma ma, nàng ấy luôn im lặng không nói chuyện, không biết đang suy nghĩ điều gì.

"Tuy ngày thường Vương gia không phải chưa từng giận thiếu gia, nhưng tối nào cũng trở về đây nghỉ ngơi. Hôm qua Vương gia phạt thiếu gia, ấy thế mà tối đến lại không trở về, trước đây Vương gia không như vậy." Trước khi Trắc phi bước vào cửa, Đông Tuyết đã lo lắng sẽ có ngày này. 

Sau khi Trắc phi vào phủ, Vương gia cũng không có yêu thích bọn họ. Đông Tuyết khó khăn lắm mới yên tâm, nghĩ rằng để thiếu gia và Vương gia ở bên nhau một thời gian dài hơn, bồi dưỡng tình cảm để sau này dù có ai đó trong lòng thì Vương gia vẫn sẽ đối xử tốt với thiếu gia một chút. Có điều bây giờ... hình như suy nghĩ của nàng ấy vẫn quá ngây thơ.

Làm sao Xuân Vũ không hiểu những lời của Đông Tuyết, nàng chỉ không muốn nghĩ đến mà thôi, hơn nữa nàng cũng không sợ đến vậy.

"Đông Tuyết, tối qua tuy Vương gia không trở về nhưng cũng không có đến chỗ của Nam Tịch. Chu Toàn nói với ta rằng tối hôm qua Vương gia nghỉ ngơi tại thư phòng." Đêm qua Hứa Trường An sốt nhẹ, nửa đêm còn ho dữ dội. Hai người họ đang nấu cháo cho thiếu gia, vì mỗi khi ốm, Hứa Trường An thường thích ăn món này.

"May mắn là ngươi còn có thể tìm hiểu được tin tức của Vương gia từ Chu Toàn. Một lát nữa, lúc đem cháo cho thiếu gia, ngươi nhớ nhắc nhở thiếu gia để ngài ấy yên tâm hơn."

"Ừ, ta biết rồi."

"Đúng rồi! Xuân Vũ, ta hỏi ngươi một chuyện, có phải Chu Toàn có chút tình ý với ngươi không vậy?" Hai người họ thường xuyên ở bên nhau, lúc riêng tư, Đông Tuyết thường nghe Xuân Vũ nhắc đến tên Chu Toàn. 

Nàng ấy biết Chu Toàn là nhi tử duy nhất của Chu quản gia, còn Xuân Vũ chỉ là một cô nhi không cha không mẹ. Nếu Xuân Vũ thật sự có thể gả cho Chu Toàn thì mối hôn sự này sẽ là chuyện tốt cho cả Xuân Vũ lẫn thiếu gia.

Dù trước đây Hứa Trường An đã từng nói sẽ để ý sắp xếp hôn sự cho hai người, nhưng dù sao Xuân Vũ là một nữ nhân chưa lấy chồng, còn chủ tử lại là nam nhân nên ngày thường không hay nói đến vấn đề này. Vì vậy, khi Đông Tuyết nhắc đến, Xuân Vũ không khỏi đỏ mặt.

Thấy Xuân Vũ không phủ nhận, Đông Tuyết rất vui mừng. Vương gia rất trọng dụng Chu quản gia, Chu Toàn lại là nhi tử duy nhất của Chu quản gia. Nếu Chu Toàn thật sự có ý với Xuân Vũ thì dù nàng xuất giá cũng có thể giúp đỡ thiếu gia rất nhiều.

"Này! Ngươi đó, là một nữ nhân trưởng thành rồi, nói đến chuyện này sao lại không đỏ mặt, ngươi có phải là nữ nhân không đấy?" Xuân Vũ tự thấy xấu hổ, vậy mà người chủ động hỏi chuyện như Đông Tuyết lại tỏ ra như không có chuyện gì, không biết nàng ấy đang nghĩ gì trong đầu.

"Đi thôi, thiếu gia chắc chắn đói rồi." Đông Tuyết nhìn quanh căn bếp nhỏ đầy đủ mọi thứ này, trong lòng cảm thấy có chút may mắn. May mà Vương phi có một căn bếp nhỏ riêng, khi thiếu gia muốn ăn gì, họ còn có thể tự tay nấu cho y. Nếu mọi thứ đều phải xin từ người của Vương phủ thì cuộc sống của thiếu gia sẽ còn khó khăn hơn nữa.

 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc