“Vương phi đã nói gì? Có phải nói thẳng là sẽ không đến không?” Nam Tịch nằm trên giường, dáng vẻ không nhìn ra được có chỗ nào khó chịu, chỉ có sắc mặt vẫn còn hơi nhợt nhạt.
“Cô nương, Vương phi chỉ nói viện tử của ngài ấy còn có việc, qua một thời gian nữa sẽ đến thăm cô nương.” Quan sát kỹ biểu cảm trên mặt chủ tử, tuy rằng nha hoàn biết Vương phi mới là chủ nhân trong Vương phủ, nhưng hiện tại người trước mắt mới là chủ nhân thực sự của nàng.
“Cô nương, nô tỳ thấy Vương phi căn bản là không có việc gì, chỉ là không muốn đến thăm cô nương mà thôi. Chắc chắn là vì Vương gia có ý thiên vị cô nương dẫn đến trong lòng Vương phi không vui nên mới viện cớ không đến.” Suy nghĩ một chút, nha hoàn vẫn nói ra như vậy.
Sau khi nói xong, thấy cô nương nhà mình cũng không tỏ vẻ tức giận, nha hoàn lại mạnh dạn nói thêm: “Cô nương vừa mới đến Vương phủ nên có lẽ không biết, mặc dù Vương gia đã cưới thê nạp thiếp, nhưng trong hậu viện của Vương gia không có một nữ quyến nào được ngài ấy đặt trong lòng. Hai nha hoàn thông phòng được đưa đến từ trong cung cũng đã rất lâu rồi không hầu hạ Vương gia, hai vị Trắc phi mới cưới cũng chưa từng động phòng cùng ngài ấy. Về phần Vương phi... Tuy rằng phần lớn thời gian Vương gia đều ngủ tại viện của Vương phi nhưng nô tỳ nghe nói Vương gia chỉ ngủ ở đó thôi, cũng chẳng làm gì với Vương phi cả.”
Người trong Vương phủ dường như đã quen với việc Vương gia lạnh nhạt với nữ nhân trong hậu viện. Thế nhưng giờ đây hắn lại để tâm đến một cô nương như vậy khiến họ vừa ngạc nhiên vừa dè dặt với Nam Tịch, đương nhiên phải cẩn thận hầu hạ.
“Ngươi là một tiểu nha hoàn, ta cũng đâu có hỏi ngươi những điều này, ngươi nói với ta làm gì. Chỉ là ta đột nhiên cảm thấy cơ thể không thoải mái, Vương phi không đến thì phải báo cho ai để xin ra phủ mời đại phu vậy?” Sắc mặt của Nam Tịch quả thật hơi nhợt nhạt nhưng lời nói lại rất từ tốn, trông dáng vẻ không giống như đang khó chịu.
Nha hoàn vốn dĩ muốn thể hiện một chút trước mặt chủ tử. Giờ thấy chủ tử nhà mình như vậy, nàng cảm thấy cơ hội đã đến bèn an ủi Nam Tịch vài câu rồi lập tức chạy ra ngoài.
Tiêu Thanh Yến lấy cớ trên người có vết thương nên gần đây không lên triều. Nghe thấy tiếng tranh cãi bên ngoài, hắn bèn cất đồ đạc trước mặt đi rồi bảo Chu Toàn đi ra xem có chuyện gì.
Chu Toàn vừa ra ngoài, còn chưa kịp nói gì thì nha hoàn đã như nhìn thấy vị cứu tinh mà quỳ xuống trước mặt hắn ta.
“Chu quản sự, xin cho nô tỳ vào gặp Vương gia, Nam Tịch cô nương đột nhiên không khỏe, đã đến tìm Vương phi nhưng Vương phi không chịu gặp. Hiện giờ cô nương đang khó chịu lắm, xin Vương gia nhanh đến xem!” Lúc nha hoàn quỳ xuống, mặt mày của nàng còn bình thường. Tuy nhiên khi vừa nói xong rồi ngẩng đầu lên, trên mặt đã đầy nước mắt.
Chu Toàn vốn định giúp đỡ nhưng nhìn thấy nha hoàn thế này, trong lòng bỗng nhiên có chút chán ghét. Chu quản gia từng nói với hắn ta, người có gương mặt thay đổi còn nhanh hơn trời tháng sáu thường là người giả tạo, mưu mô xảo quyệt, dặn dò Chu Toàn nhất định phải cẩn thận với loại người như thế.
“Được rồi, được rồi, khóc lóc gì chứ? Vương phủ này chỉ có hai chủ nhân, Vương gia và Vương phi đều khỏe mạnh, ngươi khóc cho ai xem hả?” Chu Toàn có chút mất kiên nhẫn, chẳng qua là trong lòng lại rất lo lắng. Hình như Vương gia thật sự rất quan tâm đến vị cô nương tên Nam Tịch kia, lỡ như một lát nữa hắn giận lây sang Vương phi thì sao?