Mẹ Hổ trừng lớn mắt, bà ta biết rồi, Lưu Duyệt thật sự không định trả lại con gà cho bà ta nữa rồi.
Con gà trống lớn bà ta nuôi hai năm trời đấy. Nặng một cân rưỡi đấy.
Con thỏ của Lưu Duyệt to bằng nào chứ. Nửa cân còn không có nữa là.
"Hôm nay cô nhất định phải trả lại con gà cho tôi. Nếu không tôi sẽ đến nhà cô ăn vạ."
"Vậy chị cứu sống con thỏ nhà tôi trước đi. Lúc nào nó sống lại thì tôi sẽ đi, nếu không tôi ăn uống, đi vệ sinh đều ở nhà chị." Lưu Duyệt nói rồi lại nhích mông về phía trước nửa mét.
Mẹ Hổ tức đến hộc máu. Thỏ chết rồi thì làm sao mà sống lại được?
Ông nội của Hổ ở bên cạnh rít một hơi thuốc thật sâu, lên tiếng nói: "Con dâu Đại Thành, con về đi, chuyện này là do nhà chúng ta không đúng, ta sẽ dạy dỗ Hổ lại cẩn thận. Chỉ là chuyện này ta không hy vọng có lần sau."
Ánh mắt cảnh cáo của ông nội Hổ, Lưu Duyệt chẳng hề để vào mắt, lạnh lùng liếc nhìn ông ta: "Quản chặt cháu của ông còn hơn là đi cảnh cáo người khác."
"Mày đừng tưởng có Đại Thành chống lưng mà muốn làm gì thì làm, nó gọi tao còn phải gọi một tiếng chú Tư đấy." Ông nội Hổ tức đến mức râu cũng vểnh cả lên.
"Chúng ta cứ nói chuyện theo lẽ phải, lỗi của chúng tôi, không cần ông nói chúng tôi cũng sẽ xin lỗi. Nếu chúng tôi không làm sai, mà anh ấy còn không bênh vực tôi thì chứng tỏ anh ấy bất tài. Vợ con cũng không bảo vệ được, bỏ đi luôn cũng chẳng sao." Lưu Duyệt không phải là một cô vợ nhỏ bình thường, lão già này ba lời hai câu chẳng thể làm tổn thương cô được.
Kiếp trước cô không có Lục Thành cũng sống rất tốt, nên trên đời này không có ai rời bỏ ai mà không sống được.
Lưu Duyệt đứng dậy phủi mông: "Tôi hy vọng không có lần sau, nếu không thì không chỉ là một con gà nữa đâu."
Mẹ Hổ nghe cô nói vậy, còn định nói gì đó.
Lưu Duyệt liền trừng mắt nhìn bà ta, ra vẻ như sắp ngồi phịch xuống đất tiếp.
Đối phương sợ đến mức ngậm miệng lại.
Những người có mặt ở đó càng thêm kiên định với suy nghĩ không nên chọc vào Lưu Duyệt.
Lưu Duyệt chính là muốn cho cả đội biết, Lục Thành không có ở đây, cô cũng không phải là người dễ bắt nạt, đừng thấy ba mẹ con cô mà tưởng là quả hồng mềm, ai cũng có thể bóp một cái.
...
Lưu Duyệt về đến nhà, tìm thấy Lục Tiểu Tuyết đang trốn, trong lòng cô bé còn ôm con gà trống lớn sắp chết queo.
Lưu Duyệt cười khoái chí: "Tối nay chúng ta ăn thịt gà trống lớn nhé."
Tối hôm đó, con gà trống lớn đã được dọn lên bàn. Mấy chiếc lông gà đẹp nhất cũng được dùng để làm cầu đá.
Mùi thơm bay sang cả bên nhà Hổ.
Mẹ Hổ đang ăn cơm bỗng ngẩng đầu lên: "Mọi người có ngửi thấy mùi gì không?"
Dáng vẻ hốt hoảng của bà ta khiến những người có mặt đều giật mình.
"Cả ngày cứ lảm nhảm cái gì thế? Ngửi thấy cái gì?" Bố của Hổ bực bội nói, nghĩ đến chuyện ban ngày, ông ta tức đến mức vỗ một cái vào sau gáy Hổ.
Hổ đang ăn cơm bị bố vỗ một cái vào gáy. Không để ý còn hít phải cả đống cháo vào mũi.
Mẹ Hổ thấy vậy liền xót con, ôm Hổ vào lòng gọi "cục cưng, cục cưng", bà ta quay sang chồng hỏi: "Anh làm gì thế? Anh chỉ biết trút giận lên con, anh giỏi thì sao không đi cãi nhau với Lưu Duyệt đi? Anh trút giận lên con thì anh là loại đàn ông gì chứ?”