Cô bé nhìn mà tim như muốn tan chảy.
Lưu Duyệt mỉm cười: "Chắc là của đứa trẻ hôm qua đến nhà mình ăn cơm mang đến đấy... Lần sau gặp nó nhớ nói cảm ơn nhé."
"Con biết rồi mẹ ạ!" Lục Tiểu Tuyết vui vẻ đáp.
Kết quả là Lưu Duyệt vừa mở cửa, một đống củi nhỏ chất ở cửa liền ào ào đổ vào sân.
Thật sự dọa cô một phen hú vía, cô chỉ cho nó một bữa cơm mà nhận được nhiều thứ quá!
Lưu Duyệt chớp chớp mắt, quay sang nhìn Lục Tiểu Tuyết cũng đang chớp chớp mắt.
...
Ăn sáng xong, Lục Tiểu Tuyết lại cùng đám bạn ra ngoài chơi.
Lưu Duyệt đặt Lục Nhuyễn Nhuyễn vào nôi, cởi trần cho cô bé phơi nắng.
Nhân tiện lúc có nắng to, cô còn mang cả chăn gối trong nhà ra phơi.
Ánh nắng ấm áp chiếu lên người, Lưu Duyệt ngồi trên ghế, đu đưa đứa trẻ cũng đang lim dim ngủ, giây tiếp theo cả hai đều ngủ thiếp đi.
Cho đến khi tiếng khóc của Lục Tiểu Tuyết đánh thức Lưu Duyệt.
Cô vội ôm Lục Nhuyễn Nhuyễn còn đang ngủ, đi đến trước mặt Lục Tiểu Tuyết.
Chỉ thấy cô bé ôm con thỏ trắng muốt, khóc nức nở.
Con thỏ sáng nay còn tung tăng, lúc này đang nằm bất động trên tay cô bé, rõ ràng là đã chết rồi.
Sắc mặt Lưu Duyệt sa sầm, giọng điệu lạnh lùng, trông có vẻ đáng sợ: "Sao vậy? Ai làm..."
Mấy đứa trẻ nhìn nhau.
Một cô bé buộc tóc hai bím đứng ra, nhỏ giọng nói: "Là anh Hổ làm... Anh ấy chạy rồi ạ!"
Lục Tiểu Tuyết nghe thấy giọng của Lưu Duyệt, lắp bắp nói: "Mẹ ơi... Con xin lỗi, thỏ con chết rồi... Là con không chăm sóc tốt cho nó... Đều tại con... Nó mới chết..."
Lưu Duyệt hít một hơi thật sâu: "Con đừng khóc nữa, nói cho mẹ biết chuyện gì đã xảy ra?"
Lục Tiểu Tuyết thấy có mẹ ở đây, dường như đã bình tĩnh hơn một chút: "Con nói nhà có thỏ, Hổ cứ đòi xem... Con liền mang ra, con đã dặn nó phải nhẹ nhàng... Nó không vui... Rồi bóp chết thỏ con..."
Lưu Duyệt nhướng mày: "Đi."
Chuyện này không thể cứ thế cho qua, nói thế nào cũng phải bóp chết một con gà nhà nó, nếu không con thỏ này coi như chết oan.
Lưu Duyệt dắt Lục Tiểu Tuyết và con thỏ đã chết đến nhà Hổ.
Đúng lúc nhà họ về ăn trưa.
Những người đi làm đồng như họ, buổi sáng hoàn thành nhiệm vụ mới được về nghỉ một tiếng, buổi chiều lại tiếp tục làm.
Có người mang theo lương khô ăn ngoài đồng, thấy bộ dạng này của Lưu Duyệt, biết là sắp có chuyện hay để xem, một tay cầm cốc một tay cầm bánh, cũng đi theo sau.
Mẹ và bà nội của Hổ đang nấu cơm trong bếp, Hổ ngồi xổm trong sân chơi con quay, hai người đàn ông còn lại ngồi trên bậc cửa hút thuốc.
Lưu Duyệt đứng ở cửa, cô gõ cửa vài tiếng.
Mấy người họ ngẩn người một lát, thật sự không hiểu lúc này còn ai tìm họ.
Bố của Hổ là một người đàn ông trông rất gầy yếu, da dẻ vàng vọt, sức khỏe không tốt.
Một người đàn ông như vậy mà còn sinh được ba đứa con trai?
Lưu Duyệt có chút kinh ngạc.
Trong nhà lúc này cũng kinh ngạc không kém là gia đình Hổ.
Lưu Duyệt này sao lại đến đây? Không phải lễ tết gì cả...
"Ối chà, mọi người đều ở đây à? Vậy thì tốt, mọi người đến xem đi, xem chuyện này giải quyết thế nào." Lưu Duyệt ném con thỏ con xuống chân Hổ.
Hổ sợ đến mức hét lên một tiếng!
Điều này khiến mẹ Hổ thương con phải chạy ra. Bà ta ôm chầm lấy Hổ, đá con thỏ về lại chân Lưu Duyệt.
"Lưu Duyệt, cô muốn chết à? Cô dọa trẻ con như vậy à?" Mẹ Hổ ôm chặt Hổ vào lòng, hung hăng trừng mắt nhìn Lưu Duyệt.