Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!

Chương 28

Trước Sau

break

"Ha ha ha ha ha! Tiểu Tuyết! Nhìn người kia kìa ha ha ha ha thật ngốc!"

"Tiểu Tuyết đó là cậu của con phải không?"

"Ha ha ha ha ha sao lại có người ngốc như vậy chứ!"

Lưu Thừa Quốc nghe thấy hết rồi!

Tiếng cười nhạo của lũ trẻ vang như sấm bên tai.

Anh ta... Lưu Thừa Quốc nhắm mắt lại, hít một hơi thật sâu, giây tiếp theo liền vội vàng dựng chiếc xe đạp trên đất lên, “vút” một tiếng, người đã biến mất trước mắt.

Lúc này không đi, còn đợi khi nào!

Thấy bộ dạng của anh trai mình, Lưu Duyệt cười đến mức không đứng thẳng lưng nổi.

Mấy đứa trẻ còn cố tình chạy đến chỗ anh ta ngã để xem.

"Ha ha ha, còn có một cái bóng hình người ở đó kìa!"

"Tiểu Tuyết, cậu ấy thật sự là cậu của em à!"

Lục Tiểu Tuyết cảm thấy hơi xấu hổ, nhỏ giọng giải thích: "Bình thường cậu ấy không như vậy đâu... Ha ha ha."

Nhưng vì quá buồn cười, cô bé không nhịn được mà bật cười thành tiếng.

Vì cú ngã này của Lưu Thừa Quốc, Lục Tiểu Tuyết đã thành công hòa nhập vào hội bạn.

Động tĩnh lớn như vậy tất nhiên đã đánh thức Lục Nhuyễn Nhuyễn, cô bé con chớp chớp mắt, giây tiếp theo liền khóc "oa" một tiếng lớn.

Lưu Duyệt mỉm cười đi tới, cúi người bế con lên rồi quay trở lại phòng: "Cục cưng Nhuyễn Nhuyễn đói rồi à? Mẹ đưa con đi ăn nhé?"

Nửa giờ sau, Lưu Duyệt nhẹ nhàng bước ra khỏi phòng.

Cô quay lại bếp bắt đầu chuẩn bị bữa trưa.

Một cái bếp lò có hai cái nồi, nồi bên trong thường dùng để nấu cơm, nồi bên ngoài dùng để xào rau.

Giữa hai cái nồi còn có một cái nồi đồng dùng để đun nước.

Lưu Duyệt liếc nhìn những thứ trong tủ, chỉ còn một chút thịt nhỏ, còn lại toàn là cải thảo các loại.

Cô thở dài, xem ra phải khai hoang một mảnh đất trồng rau sau nhà rồi, trong nhà ngoài cải thảo ra thì chẳng còn loại rau nào khác, không lẽ cái gì cũng phải đi mua.

Cô đơn giản xào một đĩa cải thảo, rồi dùng thịt và trứng làm một bát canh thịt.

Lưu Duyệt mới đứng ở cửa sân, gọi lớn: "Tiểu Tuyết, về ăn cơm thôi!"

Mấy đứa trẻ đang chơi ngay trước cửa nhà Lưu Duyệt, lúc cô nấu cơm mùi thơm đã bay ra ngoài.

Từng đứa vừa chơi vừa nuốt nước bọt.

Lục Tiểu Tuyết vui vẻ đáp: "Con về đây ạ!"

Mấy đứa trẻ nhìn Lục Tiểu Tuyết và Lưu Duyệt tay trong tay đi vào nhà mà ghen tị không thôi.

Bữa trưa của chúng đều là ăn qua loa, cái gì no bụng thì ăn cái đó, nhà nào điều kiện khá hơn một chút thì ăn bánh nướng và màn thầu bột ngô, cơm trắng đều dành cho bố và ông nội ăn, không tới lượt chúng.

Mùi thơm bay ra từ nhà Lục Tiểu Tuyết, chúng vừa ngửi đã biết là mùi cơm trắng.

"Mẹ của Lục Tiểu Tuyết tốt thật... Còn nấu cơm trắng nữa..."

"Lần trước tớ ăn cơm trắng là lúc Trung thu..."

"Tớ còn lâu hơn cậu nữa, bao giờ mới được bữa nào cũng ăn cơm trắng đây!"

Mấy đứa trẻ lí nhí nói chuyện, một lát sau liền tản đi.

Nhìn thấy cơm trắng, Lục Tiểu Tuyết cũng rất vui, dù không có thức ăn cô bé cũng có thể ăn hai bát.

Huống chi còn có cả món cải thảo xào mỡ lợn nữa, Lục Tiểu Tuyết ăn từng miếng một, ăn đến mức mặt dính đầy hạt cơm.

Lưu Duyệt nhìn mà buồn cười: "Ăn từ từ thôi, có ai tranh của con đâu."

"Vâng vâng vâng!" Lục Tiểu Tuyết gật đầu, nhưng tốc độ ăn không hề giảm.

Ăn cơm trưa xong, Lục Tiểu Tuyết lại bị mấy đứa bạn gọi ra ngoài, chúng hẹn nhau buổi chiều vào rừng nhặt ít cành cây nhỏ về mồi lửa.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc