Lưu Duyệt chẳng quan tâm mọi người nghĩ gì trong lòng, giờ đây cô chỉ quan tâm bản thân mình có vui vẻ hay không.
"Cùng một đại đội, nói trắng ra là ai cũng có chút họ hàng với nhau. Chuyện này là do tôi nghĩ thoáng, chứ nếu tôi không nghĩ thoáng, ôm con nhảy sông tự vẫn thì tất cả những người có mặt ở đây đều là kẻ giết người rồi.” Lưu Duyệt nhíu mày, ánh mắt sắc lẹm lướt qua từng người một.
Có người chột dạ không dám nhìn thẳng, có người lại chẳng hề quan tâm, cho rằng cô đang làm quá mọi chuyện lên.
Lưu Duyệt hừ lạnh một tiếng: "Chuyện này, hôm nay coi như xong, lần sau nếu tôi còn nghe thấy bất kỳ lời ra tiếng vào nào về mình, mà để tôi biết được là ai nói, thì đừng trách tôi đến tận nhà làm ầm lên."
"Đến lúc đó có mất mặt, cũng đừng trách tôi, đó là do các người tự chuốc lấy." Lưu Duyệt lạnh lùng nói.
Dư luận có thể dễ dàng hủy hoại một con người, bất kể là ở thời đại nào.
Những người có mặt đều im lặng, cuộc sống của họ đã quá mệt mỏi rồi, chẳng ai muốn rước họa vào thân.
Lưu Duyệt lại hướng ánh mắt về phía Trần Tiểu Hoa, ánh mắt cảnh cáo của cô khiến sắc mặt Trần Tiểu Hoa trắng bệch.
Lưu Duyệt đã khác xưa rồi, trước đây dù có xảy ra chuyện gì, cô cũng chỉ biết đóng cửa lại sống cuộc sống của riêng mình...
Bây giờ người mà Miêu Thúy Hoa ghét nhất không phải là Lưu Duyệt, mà là Trần Tiểu Hoa. Chuyện của Lưu Duyệt đã xong, giờ bà ta phải đi tính sổ với Trần Tiểu Hoa.
Bà ta sống tới từng này tuổi rồi mà chưa bao giờ phải chịu thiệt thòi như thế này.
"Trần Tiểu Hoa, chuyện này lão nương đây ghi nhớ rồi, mày được lắm, mày giỏi lắm." Miêu Thúy Hoa đột nhiên đứng dậy, vừa phủi đất trên người vừa nói một cách đanh đá.
Trần Tiểu Hoa trong lòng chợt thót một cái, vờ như không hiểu bà ta đang nói gì: "Thím Năm, sao chuyện này thím lại đổ lên đầu cháu... Cháu thật sự không nói như vậy..."
Bắp chân cô ta vẫn còn đau âm ỉ, lúc nãy bà già kia đạp cô ta thật sự là xuống tay không nương tiếc.
Lưu Duyệt không muốn dính líu vào chuyện của họ, chuyện cần nói đã nói xong, cô liền dắt con về nhà.
Trên đường về, Đại Nữu cứ cẩn thận nhìn mẹ.
Hôm nay mẹ của cô bé thật sự quá ngầu.
Nhiều người như vậy mà chẳng ai dám lên tiếng. Sau này cô bé cũng muốn được như mẹ.
Không bao giờ muốn bị bắt nạt nữa.
Về đến nhà, Lưu Duyệt nhìn thấy mấy cái sọt thức ăn. Có được số gạo này, ít nhất mùa đông này mẹ con cô có thể sống yên ổn qua ngày.
Đại Nữu đang ở độ tuổi ham chơi, đang hau háu nhìn ra ngoài sân, nơi đám bạn cùng thôn đang chơi ném sỏi.
Lưu Duyệt đặt Nhị Nữu đang được địu trên lưng vào nôi, liền thấy vẻ mặt thèm thuồng của Đại Nữu.
Cô mỉm cười, vừa định gọi "Đại Nữu" thì lại cảm thấy không ổn, bèn đổi giọng nói: "Tiểu Tuyết, con muốn ra ngoài chơi thì cứ đi đi..."
Con bé cần được tự do, không nên vì sự ra đời của Nhuyễn Nhuyễn mà bị nhốt trong khoảng sân nhỏ này.
Mắt Lục Tiểu Tuyết sáng lên, mặt hơi ửng hồng: "Nhưng mà em..."
"Em bây giờ đang ngủ rồi, con cứ đi đi. Em sinh ra là để làm bạn với con, chứ không phải để con chăm sóc em. Chăm sóc em là nhiệm vụ của mẹ, còn nhiệm vụ của con bây giờ là ăn uống, vui chơi thỏa thích." Lưu Duyệt xoa đầu con bé, dịu dàng nói.
Lòng Lục Tiểu Tuyết chua xót, bàn tay nhỏ bé ôm chặt lấy cổ mẹ mình, cô bé thật sự rất yêu mẹ.