Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!

Chương 24

Trước Sau

break

“Mọi người đều ở đây cả, vậy thì tốt rồi. Tôi đến để hỏi, ai nói tôi trộm xe đạp của Trần Tiểu Hoa, và ai nói tôi còn trộm cả người nữa? Miệng lưỡi không biết giữ mồm giữ miệng, không sợ nói ra những lời này sẽ gặp báo ứng à?” Vẻ mặt tức giận của Lưu Duyệt hiện rõ.

Không ít người có mặt ở đó đều lùi lại vài bước.

“Tôi chỉ muốn hỏi, nói suông không có bằng chứng như vậy, thì lời đồn này từ đâu mà ra? Rốt cuộc là ai đã nói ra?” Lưu Duyệt một tay dắt con, sau lưng còn địu thêm một đứa nhỏ nữa.

Lưu Duyệt hướng ánh mắt đầu tiên về phía thím Năm.

“Thím Năm, hôm đó thím đến nhà cháu, cháu đã nói với thím rồi, nếu cháu nghe được lời ra tiếng vào gì thì người đầu tiên cháu tìm sẽ là thím. Chuyện khác cháu tạm thời không nói, cháu chỉ hỏi, chuyện chiếc xe đạp cháu đã nói với thím là cháu mua của Trần Tiểu Hoa rồi phải không? Sao đến miệng thím lại thành cháu đi ăn trộm?” 

Bà ta đang ngồi giữa đám đông, cúi gằm mặt, đột nhiên bị gọi tên, sắc mặt có chút khó coi, liền nghênh cổ lên cãi: “Sao nào, tự mình ăn trộm đồ còn không cho người khác nói à? Cô sống thế nào mọi người không biết hay sao? Cô lấy đâu ra tiền mà mua xe đạp, còn là do Tiểu Hoa người ta rộng lượng, nói là tặng cho cô đấy. Đúng là tự dát vàng lên mặt mình.”

Lưu Duyệt tức đến bật cười, lông mày nhướn cao: “Trần Tiểu Hoa nói với thím như vậy à? Thím có dám đi đối chất với cháu không?”

“Có gì mà không dám? Đi thì đi!” Thím Năm lập tức đứng dậy, đi theo sau Lưu Duyệt.

Không ít người đã làm xong việc cũng đi theo sau để hóng chuyện.

Cảnh tượng rầm rộ này khiến Lục Hổ vừa đặt đồ xong về đến nhà đã giật mình.

Lục Hổ nhíu chặt mày, sải bước ra ngoài nói: “Chuyện gì thế này? Sao lại ầm ĩ cả lên vậy?”

“Hừ.” Lưu Duyệt hừ lạnh một tiếng: “Chiếc xe đạp tôi bỏ tiền ra mua, lại bị họ nói là trộm của nhà các người. Nói cũng không chịu động não suy nghĩ, nhà cô ta đông người như vậy, cả một gia đình, tôi có thể lấy chiếc xe đi ngay dưới mí mắt mọi người được sao?”

“Nói cái gì thế? Xe này không phải chị bỏ tiền ra mua à? Sao giờ lại thành ăn trộm? Ai nói thế?” Lục Hổ kinh ngạc tột độ, sao chuyện này lại bị lôi ra nói nữa vậy.

“Trần Tiểu Hoa.” Lưu Duyệt lạnh lùng nhìn cô ta, người đó cũng đang xuất hiện ở cửa.

Ánh mắt mọi người đều theo Lưu Duyệt nhìn sang, Trần Tiểu Hoa bối rối đứng tại chỗ, đầu lắc lia lịa như trống bỏi.

“Chị Duyệt, em không hề nói những lời này. Hôm đó thím Năm đến hỏi em, em nói là chị bỏ tiền ra mua, chị cũng không dễ dàng gì, quan hệ của chúng ta lại tốt, nên chiếc xe này mới bán cho chị. Thím Năm! Sao thím có thể nói chị Duyệt là ăn trộm chứ?” Cô ta còn ra vẻ chính nghĩa mà quay sang mắng thím Năm một trận.

Chút thủ đoạn nhỏ này Lưu Duyệt chẳng thèm để ý vào mắt, chỉ cảm thấy thật ấu trĩ. Nếu cô im lặng không lên tiếng, Trần Tiểu Hoa sẽ chỉ càng cảm thấy cô yếu đuối.

Cô chính là muốn nhốn nháo, muốn tức điên.

“Mày! Trần Tiểu Hoa! Chuyện này là do chính mày nói với tao. Nói Lưu Duyệt sống không dễ dàng. Chuyện này coi như xong, coi như mày tặng cho nó. Mày có nói không, mày dám lấy con trai mày ra thề không? Mày nói xem mày có nói không?” Thím Năm tức đến nhe răng trợn mắt, nói năng còn văng cả nước bọt.

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc