Trùng Sinh 70, Làm Người Vợ Hiền!

Chương 22

Trước Sau

break

Lục Hổ đều ghi nhớ trong lòng, gật đầu: “Được, nếu em đi sẽ mua giúp chị. Gạo, khoai lang, mì, thịt, quần áo, đúng không ạ?”

“Ừ.” Lưu Duyệt gật đầu, định quay về.

Nhìn bộ dạng của cô, Lục Hổ lắc đầu, thở dài, nếu không phải do Trần Tiểu Hoa thì cuộc sống của cô đã tốt hơn rồi, nhưng... Cuộc sống hiện tại hình như có vẻ tốt quá thì phải?

Trần Tiểu Hoa nghe thấy tiếng động, đợi bên ngoài không còn động tĩnh gì mới dám bước ra.

“Lưu Duyệt đến à?” Trần Tiểu Hoa cầm lấy bàn chải và cốc đánh răng trong tay Lục Hổ, rồi chuẩn bị đánh răng.

“Ừ.” Lục Hổ dùng nước lạnh trong chum rửa mặt, cả người liền tỉnh táo hẳn lên.

“Nói gì thế?”

“Không nói gì cả.” Lục Hổ không muốn để ý đến cô ta, đặt khăn mặt xuống rồi đi vào trong.

Ánh mắt Trần Tiểu Hoa tối sầm lại, nhìn về hướng Lưu Duyệt rời đi, trong mắt tràn đầy hận thù.

Bên này, Lưu Duyệt vừa về đến nhà chuẩn bị mở cửa thì một người từ bên cạnh lao ra, dọa cô một phen hú vía.

“Thím, thím làm gì thế?” Lưu Duyệt vừa nhìn thấy người đến chính là thím Năm nhiều chuyện, cũng không có thái độ tốt.

“Nghe nói hôm qua nhà cô ping ping pong pong gõ cả ngày, tôi chỉ muốn xem xem đã làm gì...” Thím Năm cười ngượng, mắt vẫn liếc vào trong sân.

Bên ngoài nhà không có thay đổi gì, vậy chắc là ở bên trong rồi.

Thím Năm tò mò không chịu nổi.

“Nghe nói lần này Lục Thành về mang cho cô không ít tiền sinh hoạt phí à?” Thím Năm đi theo sau Lưu Duyệt vào nhà.

Vừa vào sân, mắt bà ta đã bắt đầu nhìn ngó khắp nơi.

Lưu Duyệt có chút buồn cười, cũng không vội vào phòng: “Nghe ai nói thế, nói ra cho cháu nghe thử xem, cháu chỉ tò mò không biết những người này bị làm sao, cả ngày chỉ chăm chăm vào chuyện nhà người khác, chắc là nhà mình sống quá như ý rồi nhỉ!”

Thím Năm nghe ra giọng điệu của Lưu Duyệt không tốt, liền ngẩn người một lát, rồi cười gượng gạo: “Chúng tôi không phải là quan tâm đến cô sao, không quan tâm thì hỏi cô làm gì.”

“Hỏi han xem cháu sống không vui, các người sẽ vui chứ gì. Thím Năm, thím cũng thấy đấy, hai đứa trẻ vẫn còn đang ngủ, cháu còn có việc, hay là thím đi làm việc của mình trước đi?” Lưu Duyệt nhíu mày, thật sự không muốn đối phó với bà ta.

Bà ta cứ như thuốc cao da chó, không biết nghe lời hay lẽ phải, hoàn toàn không để ý.

“Cô có biết không, chiếc xe đạp của Trần Tiểu Hoa bị người ta trộm rồi, Lục Hổ tức đến mức ngủ riêng với nó luôn.” Thím Năm chuyển chủ đề sang Trần Tiểu Hoa, giọng điệu không giấu được vẻ hả hê.

Lưu Duyệt thầm đảo mắt, liên quan quái gì đến cô chứ, cô không hề muốn biết.

Đột nhiên mắt bà ta sáng lên, nhìn thấy thứ gì đó liền đi về phía gốc cây.

Nhìn thấy chiếc xe đạp của cô, bà ta liền cảm thấy quen mắt, cho đến khi nhìn thấy sợi dây buộc tóc quen thuộc của Trần Tiểu Hoa, mắt thím Năm sáng rực lên như đèn pin.

Bà ta dường như đã phát hiện ra điều gì đó.

Lưu Duyệt đã trộm xe đạp của Trần Tiểu Hoa? Cùng một đại đội mà cô ta dám làm vậy à?

Nhìn bộ dạng lấm lét của thím Năm, Lưu Duyệt có thể đọc được cả chữ trên mặt bà ta.

Cô khinh thường cười một tiếng: “Xe của cháu đẹp không? Đây là chấu lấy từ nhà Trần Tiểu Hoa về đấy.” Lưu Duyệt đi tới, thản nhiên nói.

“Đẹp, đẹp...” Con ngươi của thím Năm đảo liên tục: “Sao lại mang đến nhà cô thế?”

Lưu Duyệt liếc bà ta một cái, không nói gì.



 

break
Trước Sau

Báo lỗi chương

Ngôn tình sắc Đam mỹ sắc